Categories
Nhật ký

Is it?

The third time I have to force me to do this in my lifetime.
Is it hard? Yes.
Is it hurt? Yes.
Is it worth? Yes, maybe.

Categories
Nhật ký

Chuyện tình tôi

Đã quá lâu rồi mình không thực sự có lại cảm giác với viết lách. Nửa năm? Một năm? Có thể là lâu hơn. Lâu đến nỗi giờ mình mặc dù rất muốn viết gì đó nhưng chẳng thể tìm nổi cảm hứng. Ôi thời oanh liệt nay còn đâu? Lâu đến nỗi giờ hễ viết là y như rằng câu cú sẽ lủng củng, rời rạc, đọc chán chết. Lâu đến nỗi giờ viết lại mình có thể sẽ dính lỗi chính tả, điều mà mình chưa hề mắc phải kể từ khi mình biết ghi nhớ. Lớp 1 chăng? ;;)

Do vậy, những gì sắp được viết ra dưới đây có thể không hoàn toàn là giọng văn của mình, có thể không hoàn toàn là thằng Mốc trước đây đang viết nữa ;))

 

Ngày tháng năm,

Độ nửa năm nay mình luôn giữ thói quen đọc truyện ngắn trước khi đi ngủ. Đọc trên điện thoại. Cứ lên giường nằm là mở ra đọc, buồn ngủ thì quẳng điện thoại qua một bên và đánh một giấc dài. Thi thoảng gặp truyện hay thì đọc xong nằm thổn-thức một lát rồi mới ngủ :))

Mình không đọc teen-fictions, không đọc văn-học-mạng, mình đọc truyện ngắn thời chiến =)) Nguyễn Quang Sáng, Nam Cao… đọc tuốt tuồn tuột. Đọc hết của mấy ổng rồi quay qua đọc lại Nguyễn Nhật Ánh. Hết rồi lại đọc truyện ngẫu nhiên, lướt lướt trúng truyện nào đọc truyện đó. Phần đa là truyện đã được in thành sách, của các tác giả có tiếng, nhưng phần ít được mình cho là hay =))

Độ mấy tuần trước, khi đã đọc hết “vài trăm cuốn sách”, không thấy nhiều truyện hay nữa, thôi thì mở Eva.vn ra đọc thư các mợ tâm sự =))

Blogradio là một lựa chọn tốt hơn, nhưng nó không có phiên bản trên điện thoại, load rì rì, vô Eva cho nhanh, tiện thể còn cập nhật kiến thức giới tính tình dục =))

Dạo chuyên mục “Lời chưa nói”, mình bắt gặp một bài có cái tên rất kêu “Chuyện tình của chàng Gió“, mở ra đọc xem sao.

Mình thường không lướt trước độ dài của cái mình đọc, mà đọc ngay vài câu đầu, thấy thích thì đọc tiếp, không thì next cho em nhờ ;))

Đằng sau cánh cửa sắt khép hờ một nửa, ngôi nhà ven hồ vẫn nằm lặng im khuất sau cây liễu già rủ chấm đất, khoảng sân nhỏ được bày những bộ bàn ghế bằng gỗ, từng chậu hoa mẫu đơn chúm chím xếp sát nhau tạo ra nhiều khoảng không gian riêng biệt. Chẳng ai biết rằng, ngôi nhà này, giờ đây là quán cà phê mang cái tên kỳ lạ Biển Trúc ấy trước kia chính là nơi mà em đã sống.

Em…

Người con gái tôi đã từng làm tổn thương…

Ầu dzê, hay đó, đọc tiếp coi sao…

Thế rồi mình bị cuốn vào bài viết, đọc, đọc, đọc (đọc xong mới biết nó dài gớm :)) )

Cái cuốn hút mình không chỉ ở giọng văn nhẹ nhàng, khung cảnh được miêu tả đầy lãng mạn, đượm buồn, mà quan trọng hơn hết, mình thấy chính mình trong câu chuyện đó.

Nếu ai có thời gian thì nhấp link trên để đọc, còn không thì mình sẽ lược sơ qua:

Nhân vật kể chuyện là một chàng trai trẻ, hội đủ mọi thứ mà các cô gái mê mệt: học giỏi, nhà giàu, có tài ăn nói, và hơn hết là đẹp trai, phong độ. Anh ta “tự cho mình cái quyền đón nhận tình cảm của ai đó một cách hân hoan nếu tôi thích hoặc ném trả cho người ta một cách phũ phàng nếu tôi chẳng ưa.Tôi biết yêu từ rất sớm, yêu thì nhiều, mối tình nào cũng ngọt ngào và tha thiết lắm nhưng chân thành ra để mà giãi bày thì tôi có hiểu cái gì là tình yêu đâu, vì từ trước đến nay chỉ có các cô gái theo tôi chứ tôi nào đâu biết theo các cô gái. Vậy thì làm sao tôi hiểu được hai từ trân trọng nó có ý nghĩa thế nào trong tình yêu?”

Thế rồi anh ta gặp một cô bé nhỏ nhắn xinh xắn. Học chung lớp tiếng Pháp, dần dần, cô bé đi theo anh ta như hình với bóng, quan tâm thầm lặng cho anh ta. Năm lần bảy lượt anh ta làm tổn thương nhưng cô bé vẫn đi theo anh ta. Cuối cùng anh ta nhận ra mình có tình cảm thật sự với cô bé đó, nhưng bản tính lâu nay khiến anh ta không chắc chắn vào tình cảm đó, cộng thêm bản ngã không cho phép anh ta nói ra lời yêu.

Anh ta bị tai nạn, nằm viện. Cô người yêu cũ của anh ta tới thăm, gặng hỏi về cô bé đó, để cho qua chuyện, anh ta nói là không có gì đâu, đời nào anh ta yêu con bé đó. Rồi cô bé đừng ngoài nghe thấy, vùng chạy trong đau khổ.

Anh ta đi tìm cô bé, nhưng không một manh mối, cô bé đi thật rồi. Rồi thời gian trôi qua, 5 năm, 10 năm, anh ta vẫn độc thân dù đã ngoài 30 tuổi. Đợt gần đây công ty anh ta chuyển về gần một quán cà phê ven hồ. Không ngờ chủ quán là cô bé năm nào. Anh tình cờ phát hiện ra. Nhưng cô bé đã có chồng. Bao năm qua cô bé sống ở nước ngoài. Tất cả đã muộn màng. Anh ta bước đi với một nỗi ân hận trong lòng, nếu như ngày xưa anh nói cũng yêu em…

 

Chuyện tình tôi như chiếc bong bóng, đầy sắc màu nhưng dễ bay đi

E hèm. Đại loại chuyện là thế. Tất nhiên là mình chưa ngoài 30 tuổi =)) nên mình chỉ giống anh ta ở nửa đầu câu chuyện mà thôi.

À mà cũng không giống hẳn, vì mình nhà không giàu, dễ nhìn nhưng không đẹp trai =)) Điểm giống thứ nhất có lẽ là mình cũng đón nhận tình cảm của các cô gái, hết cô này đến cô khác nhưng chưa từng biết đến tình yêu đích thực. Điểm giống thứ 2 là khi đã trót yêu thật lòng thì mọi chuyện lại đổ vỡ. Âu cũng là quả báo, chăng?

Những người con gái mình đã từng yêu (ý ở đây là đã từng cặp đôi ấy), những người con gái mình đã từng khiến họ khóc, những lời nói, những hình ảnh, những kỷ niệm,.. mình nhớ hết. Thậm chí mình có thể kể ra một timeline chi tiết những cuộc tình của mình (mà ai lại làm thế ;;) ). Những bức thư tay, từ cấp 3, đầu đại học… mình vẫn còn giữ hết. Nói chung mình không phải quá tệ bạc theo cách mọi người nhìn một kẻ phụ tình :D

Mình cám ơn tất cả những người con gái đã đi qua tuổi xuân của mình, mặc dù không giúp mình biết tình yêu đích thực là gì, nhưng đã cho mình những ngày tháng của mơ mộng, những cảm xúc khó tả đầu đời. Hơn hết, cám ơn các bạn đã là quá khứ của mình, tất cả đều đã là và sẽ luôn là một phần hoài niệm trong mình. Mình có thể nhìn lại mà không cảm thấy hổ thẹn hay áy náy gì, bởi mình tin chắc là phần đông (trừ một số ít) trong số các bạn cũng chỉ là những rung động đầu đời (như mình), chả ai kêu gào thảm thiết ngày này qua tháng khác, chả ai đau khổ tình sầu đến mức làm điều điên dại. Tất cả chỉ là kỷ niệm đẹp mà thôi.

Nhưng, mình cũng không thể như thế mãi, cũng sẽ đến lúc mình phải suy nghĩ nghiêm túc về những mối quan hệ trước khi phải hối hận như chàng trai trên kia (nhưng không phải bây giờ, giờ đang FA :)) ). Chèn thêm bài nhạc này cho đúng tâm trạng =))

Bài viết “Tại sao mình vẫn độc thân” sẽ được đăng tải sau bài này ít ngày ;)) Ở bài đó mình sẽ nêu một chút về quan niệm của mình trong tình yêu, rộng hơn một chút là vài quan điểm sống của mình, giải thích vì sao mình không chọn yêu một người nào đó xung quanh mình đây mà chung thủy với kiếp sống độc thân suốt 4 năm đại học, bla bla bla =))

Bây giờ đi ngủ, à, đi đọc một số truyện, trau dồi từ vựng tiếng Việt và cách đặt câu :))

 

P/s: Có một điều mà không ai tin nhưng đó luôn là sự thật: Mình chưa có first-kiss =)) ê chề không :))

Categories
Nhật ký

Yêu một người ở xa

Sưu tầm…

Yêu một người ở xa, một ngày của anh sẽ bắt đầu sớm hơn một chút. Chẳng biết từ bao giờ dậy nhắn offline cho em đã thành một thói quen thường ngày trước khi đi học. Thú thực anh muốn hàng sáng gọi em dậy cơ, nhưng em học chiều, lại toàn thức khuya nên tha cho ngủ nướng thêm chút xíu đó.

Yêu một người ở xa, anh luôn thành ca sĩ bất đắc dĩ hát qua điện thoại mỗi khi em buồn. Dù anh biết mình hát chẳng hay, nhưng không tình nguyện “khoe” giọng hát Chaien này ra thì biết làm sao để đuổi nỗi buồn không trú lại nơi cảm xúc của em đây?

Yêu một người ở xa, điện thoại, laptop luôn là vật bất ly thân của anh ở bất kỳ nơi đâu. Thế nên em cứ yên tâm nhé, anh sẽ không thoát khỏi vòng kiểm soát của em đâu.

Yêu một người ở xa, là anh đang góp phần tích cực “nuôi” các nhà phân phối Internet với điện thoại đấy. Dẫu hoá đơn hàng tháng luôn làm anh suýt…xỉu nhưng đâu có sá gì so với việc mỗi ngày anh được nghe giọng nói dịu dàng bên kia đầu dây: “Anh ơi”.


Yêu một người ở xa, hàng đêm anh đều phải đi ngủ sớm hơn một chút, không còn được hay chơi game ban đêm nữa. Vì anh biết không như thế, sau bắt được cô bé cứng đầu là em chịu đi ngủ sớm đây.

Yêu một người ở xa, anh học cách đặt niềm tin vào người khác nhiều hơn. Nhiều khi anh cũng cảm thấy lo sợ rằng rồi một ngày nào dó giữa chúng ta sẽ chẳng còn lại gì. Nhưng rồi những bất an đó cũng qua đi. Tình yêu và lòng tin của chúng mình thừa sức để có thể vượt qua những cơn say nắng chớp nhoáng, em nhỉ!

Yêu một người ở xa, trong những cuộc vui bạn bè của tụi anh, ai cũng có đôi có cặp, chỉ riêng mình anh lẻ ra. Cũng hơi buồn một chút, nhưng chẳng sao em ạ. Em là bảo vật của riêng anh, nên anh sẽ chỉ giữ cho riêng mình thôi.

Yêu một người ở xa, bạn bè anh bảo anh thật ngốc khi lao theo một tình yêu cả năm chỉ gặp được có vài lần. Em có thấy thế không?

Mà dẫu có cực ngốc như vậy, anh cũng không muốn buông tay em ra đâu. Tuy bây giờ mình xa nhau là thế, nhưng anh vẫn tin có một ngày chúng ta được ở bên nhau, hiện thực hoá những ước mơ thành sự thật.

Anh cũng muốn em thấy, thời gian cùng khoảng cách sẽ minh chứng tình yêu anh không phải là thứ tình cảm thoáng qua, bồng bột nhất thời. Dù giờ anh không thể sát cạnh nhưng yêu thương của anh luôn cận kề bên em, dõi theo và che chở.

Vì tình yêu xa xôi này,anh đã tự hứa với mình sẽ phải cố gắng gấp đôi, gấp ba bình thường, để khoảng cách giữa chúng ta thay vì hàng trăm km xa xôi sẽ chỉ còn là con số 0 tròn trĩnh. Và em cũng vậy, phải không?
~♥

Sưu tầm…

Categories
Nhật ký

Yêu xa

…là bật khóc khi chạm tay vào màn hình mà không cảm nhận được gì trong khi ở bên kia, tay anh cũng áp vào màn hình như thế…Màn hình góc cạnh, khô khan, không có tình cảm gì nên thành ra dù có tỏa nóng vì làm việc nhiều giờ, em cũng thấy nó lạnh. Chả có phép lạ nào đưa hơi ấm từ đôi bàn tay anh lan qua màn hình, truyền tới em cả…Anh bảo tay anh lạnh, thường bị lạnh lắm; nhưng nếu được nắm tay anh, em biết mình sẽ thấy ấm áp lắm lắm; và vì tay em ấm, nên nếu có thể nắm tay anh, em sẽ tặng anh thật nhiều hơi ấm từ tay em.

Yêu một người ở xa…

…là ngồi bên màn hình khóc thút thít gần 2 tiếng đồng hồ mà không nín được. Chả phải vì em buồn gì, chả phải anh chọc gì em, chỉ giản đơn là vì quá nhớ anh mà em khóc…Nỗi nhớ là sự sống của tình yêu mà…Ngồi khóc một mình trước máy tính như thế, nhưng em chả thấy tủi thân tí nào, vì bên kia màn hình, có anh đang ngồi chịu trận… Anh năn nỉ em đừng khóc, anh hỏi phải làm gì để em hết khóc bây giờ…Thấy anh xót xa, khổ sở, em cũng thấy thương nhiều lắm. Nhưng em chịu, chả biết làm sao để ngưng khóc cả. Chịu thật đấy chứ chả phải em đỏng đảnh gì đâu, ai mà ngăn cản được những giọt nước mắt rơi ra vì nhớ chứ. Mà em cũng chả muốn cản, em nhớ là em khóc, khóc nhiều là nhớ nhiều, có vậy em mới nhận ra mình yêu một chàng trai nhiều lắm…

Yêu một người ở xa…

…là mỗi ngày đi trên đường, em lại ghen tị với một cặp trường Nhân văn – An ninh nào đó cũng đi cùng đoạn đường với em… Dù chả phải là bộ đội, nhưng màu áo An ninh ít nhiều cũng gợi cho em nhớ đến màu xanh áo lính. Đến bao giờ thì em mới được khoác tay chàng lính của em đi dạo như thế nhỉ?

Yêu một người ở xa…

…là niềm tin vào tình yêu trở nên lớn gấp nhiều lần hơn với việc yêu một người ở gần, là bỏ ngoài tai mọi lời đùa vô ý, là thẳng tay dẹp bỏ những lời đồn đại…Em đặt trọn nhiềm tin vào chàng trai em yêu, bất kể là xa hay gần, là gặp Amặt hay chưa. Nếu chẳng phải là do chính anh nói ra, thì những điều gây tổn thương cho tình cảm của chúng ta, em chả tin điều gì. Nhưng em, dù mạnh mẽ đến mấy thì vẫn là một con người, cũng có tâm hồn và cũng biết tổn thương như ai và một cô gái nhỏ học Nhân văn luôn mong manh rất nhiều…

Yêu một người ở xa…

…là học cách lắng nghe cả những điều mà người ta chẳng hề nói. Anh bảo chỉ thích nghe em nói thôi và thế là toàn em nói suốt. Em chẳng ở gần anh nên không thể biết cuộc sống của anh thế nào, chẳng ở bên anh để chỉ nhìn nét mặt cũng biết anh buồn vui ra sao… Sẽ thật không công bằng nếu chỉ có em nói và chỉ có em chia sẻ… Có thể con trai chả thích kể lể như con gái, nhưng nếu thật lòng muốn kể thì nhất định phải nói ra nhé. Đừng bỏ qua vì nghĩ đó là chuyện vặt vãnh chả đáng gì, với em thì nó rất quan trọng đấy. Sẽ chả có gì xấu hổ khi kể điều đó ra với em đâu, vì em là người yêu anh mà.

Yêu một người ở xa…

…là lặng yên ngồi nhìn nick nhau sáng, chỉ thế thôi cũng đủ hạnh phúc rồi. Người ngoài sẽ nghĩ 2 đứa khùng, chỉ có người trong cuộc mới hiểu được giá trị của điều đó…

…là món quà em gửi phải qua một hành trình thật dài và đầy khó khăn, nhưng yêu thương cũng theo đó mà tăng lên bội phần…

…là tủi thân nhiều nhưng cũng sẽ mạnh mẽ nhiều…

 

…là vẫn luôn tự nhủ là phải cố gắng nhiều vì em biết ở một nơi rất xa…chàng trai của em cũng rất cố gắng…

Yêu một người ở xa… tức là yêu anh…!!!

-st-

Categories
Thơ ca

Em lặng yên

Mùa thi…
Tôi có thể thi lại đến vài lần
Nhưng không thể lỡ những giây phút được gần em…
Bởi đó là duy nhất và mãi mãi
một mai xa vời sẽ không thể nào tìm lại được…

Tình em tôi viết nên thơ
Xa vời khoảng cách ngẩn ngơ ngóng nhìn
Em lặng yên đứng một mình
Đằng sau dấp dáng thư sinh đứng chờ
Em lặng yên chút hững hờ
Về đi anh hỡi xin chờ năm sau
Thời gian nhè nhẹ qua mau
Một năm chóng vánh, xa nhau khung trời
Em giờ êm ấm xứ người
Dáng thư sinh nọ vẫn cười lệ đau…

Mốc – Đà Nẵng 04h14 19/06/2011