Categories
Nhật ký

Đi về ngày cũ

Những năm trời đi học xa, chỉ về nhà mỗi năm 2 lần vào dịp hè và Tết. Giờ đi làm, có thể về nhà vào cuối tuần, mình sẽ tha hồ tìm lại những ngày xưa đã cũ. Lần về này, việc đầu tiên là sống lại một ngày chủ nhật như thế.

Hồi đó ông anh đi học ĐH, còn lại một mình, học nốt lớp 12. Bố mẹ đi làm rẫy, mình ở nhà lo cơm nước, chó mèo lợn gà. Sức hèn lực mọn nên dù là con nhà nông, mình chưa phải một lần đụng tay đụng chân. Vậy là tha hồ có thời gian để trưởng thành trong suy nghĩ, dù bề ngoài vẫn là một thằng bé con đi học trước tuổi.

9h sáng thức dậy, mở radio nghe Quick&Snow Show, cầm cây chổi vừa quét nhà vừa nhún nhảy trước gương tủ, tự nhủ ờ thì mình cũng dễ nhìn chán.

Mùa này hanh khô, tiết trời se se lạnh dù nắng đã lên vàng một màu vàng rất riêng. Vặn nhỏ nhạc để tìm nghe những âm thanh của ngày xưa đã cũ. Tiếng gió thổi từng hồi đều đặn, tiếng gà kêu chó sủa, tiếng lách phách của mấy tờ lịch trên tường, tiếng trẻ con gọi nhau chí chóe, tiếng lẹt phẹt của đôi dép ngoài sân, thi thoảng tiếng gầm của xe tải nơi lưng chừng dốc, tiếng rẹt rẹt của radio mất sóng.. Tất cả quyện vào nhau như một bản đồng dao dân giã, là bản tình ca êm đềm của tuổi thơ.

Radio hết, nhà đã quét xong, tự ngắm mình trước gương cũng đã chán. Gọi thằng cu hàng xóm tìm mấy củ khoai nhóm lửa nướng ăn chơi. Hì hục cả buổi trưa thì khoai cũng đã chín. Vàng ươm và thơm lừng, nóng hổi và hấp dẫn. Đớp ngay mấy củ to đùng trừ cơm. Ngon hết xẩy.

Giấc trưa, ra vườn ngồi trên mỏm đá, phóng tầm mắt hết cỡ về làng mạc và núi đồi xa xăm. Tĩnh mịch, chốc chốc tiếng gió rì rào, tiếng xào xạc của lá khô và đâu đó tiếng chim sâu đang tìm mồi. Bình yên.

Chiều dịu mát, gió se se lạnh nhưng nắng vẫn chan hòa. Định bụng mượn xe đạp để tìm về chốn cũ, nhưng phải trông nhà nên đành để ngày mai. Mùa này là mùa thu hoạch cà phê, vào nhà nào cũng phải đi qua con ngõ và mảnh sân đang phơi đầy cà phê. Lảo đảo qua nhà hàng xóm kiếm mấy trái ổi trái khế về chấm muối ớt nuốt chơi. Chắc lại ăn quả thay cơm.

Tiếng máy xát cà phê, tiếng cào giữa sân xi măng, tiếng hàng xóm gọi trẻ con. Mình ngồi trước thềm trông ra. Bình yên.

Rải cho đàn gà nắm bắp rồi đi nấu cơm, hâm lại thức ăn, đợi bố mẹ về. Xay dập cà phê để mai phơi, cào muốn lòi cuống họng. Lâu quá không vận động. Lạnh cóng nhưng tắm thật phê. Cái cảm giác vừa tắm xong, mỗi cái quần đùi phi ra khỏi nhà tắm, ráng phơi đồ thật nhanh để tót vào nhà tránh rét, quá lâu rồi mới được cảm nhận lại.

Đi ngủ sớm vì ở đây chả ai ngủ trễ. Mùa này đường làng sáng không thua đường phố, nhà nào cũng cắm đèn thâu đêm vì cà phê để hết trước sân. Vẫn đều đặn tiếng xe rú ga vì nhà ở lưng chừng dốc. Vẫn đều đặn tiếng gió đêm thổi hàng cây rì rào. Chăn ấm nệm êm.

Nơi đây nhiều gian khó nhưng lại là nguồn sống để vượt qua những gian khó chốn thị thành.
Vẫn màn đêm rất khẽ. Bình yên.

Categories
Nhật ký

Tiếng Đàn Tôi

Tối cuối tuần, lang thang không biết vô tình hay hữu ý, tạt đại vào một quán cafe nhạc sống vì chẳng còn quán nào mở cửa để mà vào. Khi vào cũng hơi ngỡ ngàng là không biết có vào lộn chỗ không nữa, vì xung quanh toàn là người đứng tuổi. Ngồi lại 1 chút xem sao.

Quán là tầng trệt của một ngôi nhà khá nhỏ, bài trí được khoảng 10 cái bàn nhỏ cho khách ngồi, ở giữa có một khoảng không nhỏ đủ để nhảy đầm vui thú. Khách ghé quán chỉ toàn những người trên 40, phần lớn chắc là 45-50. Họ ăn mặc khá sang trọng. Tuy lạc lõng nhưng mình thấy thích thú dần. Quán mở từ 20h đến 23h mỗi ngày. Khi khách ra về hết, mình nán lại trò chuyện một lát với cô chủ quán.

Cô tâm sự, quán là tâm huyết, là niềm đam mê của cô và chú. Thời gian đầu mở quán ít ai biết, cô chú ban ngày phải đi làm thêm để ban đêm nuôi quán. Chú đánh đàn, cô phụ sổ sách. Vì niềm yêu âm nhạc mà cô chú không từ bỏ. Dần dà quán cũng đông khách hơn. Khách là những người lớn tuổi, họ cũng yêu âm nhạc như cô chú. Với nhiều người, quán là điểm đến thường xuyên, là niềm vui của họ. Một nơi để họ tìm những người đồng cảm, một nơi để họ sẻ chia tình yêu âm nhạc. Họ hát cho nhau nghe một cách tự nhiên, họ tay trong tay nhảy múa vui vẻ. Với họ, quán giúp họ quên đi nỗi phiền muộn của cuộc sống lo toan.

Mình cũng cảm thấy thế. Ở mỗi người khách ra về luôn có vẻ gì đó tiếc nuối, kiểu như họ muốn vui ca lâu hơn nữa. Cô chủ quán là một người dễ mến. Qua cách trò chuyện, mình dễ dàng cảm nhận được tình yêu âm nhạc lớn lao trong cô. Và cả niềm vui của cô khi cô mang lại niềm vui cho người khác. Cô nhiệt tình và chân thành. Những người yêu dòng nhạc trữ tình, hoặc là những người trí thức, hoặc cũng phải là những người đàng hoàng đứng đắn. Họ cũng là người yêu đời và nhiều cảm xúc chôn dấu.

Có lẽ mình sẽ ghé quán nữa. Trò chuyện thêm với những vị khách. Có lẽ mình không đủ vai vế để là bạn của họ, nhưng ở cuộc sống xô bồ hối hả này, tìm niềm vui đã khó, tìm được người cùng sẻ chia niềm vui lại càng khó hơn.

Nếu ghé quán thường xuyên thì mình phải tính toán lại kế hoạch chi tiêu :)) Nhưng mình sẽ cố gắng ghé nhiều nhất có thể, khi mà không lâu nữa mình sẽ giã biệt mảnh đất này.