Categories
Nhật ký

Đi về ngày cũ

Những năm trời đi học xa, chỉ về nhà mỗi năm 2 lần vào dịp hè và Tết. Giờ đi làm, có thể về nhà vào cuối tuần, mình sẽ tha hồ tìm lại những ngày xưa đã cũ. Lần về này, việc đầu tiên là sống lại một ngày chủ nhật như thế.

Hồi đó ông anh đi học ĐH, còn lại một mình, học nốt lớp 12. Bố mẹ đi làm rẫy, mình ở nhà lo cơm nước, chó mèo lợn gà. Sức hèn lực mọn nên dù là con nhà nông, mình chưa phải một lần đụng tay đụng chân. Vậy là tha hồ có thời gian để trưởng thành trong suy nghĩ, dù bề ngoài vẫn là một thằng bé con đi học trước tuổi.

9h sáng thức dậy, mở radio nghe Quick&Snow Show, cầm cây chổi vừa quét nhà vừa nhún nhảy trước gương tủ, tự nhủ ờ thì mình cũng dễ nhìn chán.

Mùa này hanh khô, tiết trời se se lạnh dù nắng đã lên vàng một màu vàng rất riêng. Vặn nhỏ nhạc để tìm nghe những âm thanh của ngày xưa đã cũ. Tiếng gió thổi từng hồi đều đặn, tiếng gà kêu chó sủa, tiếng lách phách của mấy tờ lịch trên tường, tiếng trẻ con gọi nhau chí chóe, tiếng lẹt phẹt của đôi dép ngoài sân, thi thoảng tiếng gầm của xe tải nơi lưng chừng dốc, tiếng rẹt rẹt của radio mất sóng.. Tất cả quyện vào nhau như một bản đồng dao dân giã, là bản tình ca êm đềm của tuổi thơ.

Radio hết, nhà đã quét xong, tự ngắm mình trước gương cũng đã chán. Gọi thằng cu hàng xóm tìm mấy củ khoai nhóm lửa nướng ăn chơi. Hì hục cả buổi trưa thì khoai cũng đã chín. Vàng ươm và thơm lừng, nóng hổi và hấp dẫn. Đớp ngay mấy củ to đùng trừ cơm. Ngon hết xẩy.

Giấc trưa, ra vườn ngồi trên mỏm đá, phóng tầm mắt hết cỡ về làng mạc và núi đồi xa xăm. Tĩnh mịch, chốc chốc tiếng gió rì rào, tiếng xào xạc của lá khô và đâu đó tiếng chim sâu đang tìm mồi. Bình yên.

Chiều dịu mát, gió se se lạnh nhưng nắng vẫn chan hòa. Định bụng mượn xe đạp để tìm về chốn cũ, nhưng phải trông nhà nên đành để ngày mai. Mùa này là mùa thu hoạch cà phê, vào nhà nào cũng phải đi qua con ngõ và mảnh sân đang phơi đầy cà phê. Lảo đảo qua nhà hàng xóm kiếm mấy trái ổi trái khế về chấm muối ớt nuốt chơi. Chắc lại ăn quả thay cơm.

Tiếng máy xát cà phê, tiếng cào giữa sân xi măng, tiếng hàng xóm gọi trẻ con. Mình ngồi trước thềm trông ra. Bình yên.

Rải cho đàn gà nắm bắp rồi đi nấu cơm, hâm lại thức ăn, đợi bố mẹ về. Xay dập cà phê để mai phơi, cào muốn lòi cuống họng. Lâu quá không vận động. Lạnh cóng nhưng tắm thật phê. Cái cảm giác vừa tắm xong, mỗi cái quần đùi phi ra khỏi nhà tắm, ráng phơi đồ thật nhanh để tót vào nhà tránh rét, quá lâu rồi mới được cảm nhận lại.

Đi ngủ sớm vì ở đây chả ai ngủ trễ. Mùa này đường làng sáng không thua đường phố, nhà nào cũng cắm đèn thâu đêm vì cà phê để hết trước sân. Vẫn đều đặn tiếng xe rú ga vì nhà ở lưng chừng dốc. Vẫn đều đặn tiếng gió đêm thổi hàng cây rì rào. Chăn ấm nệm êm.

Nơi đây nhiều gian khó nhưng lại là nguồn sống để vượt qua những gian khó chốn thị thành.
Vẫn màn đêm rất khẽ. Bình yên.

Categories
Nhật ký

Sự học: Khổ hay Sướng?

Chắc hẳn nhiều bạn sẽ không đắn đo mà thốt lên rằng: Khổ chết mẹ!

——KHỔ——
Với nhiều thế hệ học sinh sinh viên, trường học là địa ngục, hiệu trưởng là Diêm Vương, thầy cô là âm binh và sách vở là hột vịt lộn.
Đến trường là công việc nhàm chát nhất trên đời (trong mắt vài người), đặc biệt những giờ dễ ngủ như lịch sử, giảng văn, GDCD thì đó quả là một màn tra tấn cực hình nhất mà con người từng nghĩ ra.
Sự học có-nghĩa-là phải giải quyết một đống bài tập cao hơn người, phải làm một tỉ phép tính mà sống cả đời sau đó cũng chả bao giờ dùng đến, phải nghĩ xem cái thứ quái gì tác dụng với nhau để tạo ra NH3 trong khi nước tiểu có mà đầy amoniac. Sự học là sự khổ của những giờ kiểm tra miệng, tim ngừng đập, mắt đăm đăm nhìn vào cây bút đang chạy dò dò trên sổ đầu bài, hồn vắt lên cao cầu xin thượng đế rồi rớt bẹp xuống đất khi cô giáo gọi đúng tên mình. Sự học còn là cảnh chán ngấy khi bước vào nhà câu đầu tiên bố mẹ hỏi lúc nào cũng là “hôm nay có điểm không? hôm nay được mấy điểm?”, để rồi tạo cơ hội cho thằng con tu luyện khả năng nói dối tuyệt đỉnh: “dạ không có, điểm đâu ra mà có lắm”. Mỗi năm Sự học có 2 thời điểm để rèn luyện tính dũng cảm, ý chí kiên cường, sức chịu đựng vượt bậc, sức mạnh vô song: Họp Phụ Huynh!
Vào Đại học, sự học là sự khổ.
Học khổ lắm. Bài tập nhóm, bài tập lớn làm không ra chả biết hỏi ai. Sắp đến ngày nộp mà con chưa có chữ gì. Sự học là học 3 tháng thi 1 giờ. Vận mệnh treo tòong teng trong 1 giờ căng não đó. Rồi những lúc đồ án cuối khóa, quần quật thức trắng đêm mà vẫn không xong. Khi xong rồi ngẩng lên, soi gương tưởng thây ma sống lại.
Sinh viên tiền nong eo hẹp, nay đói mai no. Sinh viên luôn vô địch trong những cuộc thi có câu hỏi đại loại như: “Bà bán bánh mì rẻ nhất thành phố tên gì, ở đâu?”, “Kể tên giá cả và đặc điểm nổi bật của các loại mì tôm mà em biết?”..”Đi học khổ lắm”, hầu hết học sinh sinh viên đều nói thế.

Nhưng bố mẹ và người lớn lại phán câu xanh rờn: “Đi học sướng chết cha!”

——-SƯỚNG——-

Chắc hẳn ai cũng từng 1 và nhiều lần nghe bố mẹ phàn nàn rằng: “Chỉ có ăn với học mà cũng không học nên hồn”, “Mọi thứ bố mẹ cho hết rồi, lo mà học đi, liệu hồn!”.

Rồi nếu con nhà nông sẽ nghe thêm: “Bố mẹ chịu khổ đày ngoài đồng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, mong tháng kiếm dăm ba triệu lo cho bây ăn học để đời bây sướng. Bây thì sáng xách laptop ra, lên ngồi máy lạnh, chiều xách laptop về, ăn no rồi ngủ.”, “Bố mẹ phải dậy thật sớm, đi bộ 3 4 cây số sang rẫy, ra nương, bây thì ngủ trưa trời trưa trật rồi luống cà luống cuống vùng dậy xách xe phót lên trường”, “Bố mẹ ăn uống nhún nhường, cho bây ăn đầy đủ để có sức mà học, bây ăn rồi chỉ có học thôi mà cũng không lo học”.

Rồi nếu con nhà công thì sẽ khác một chút: “Bố mẹ ngày làm 8 tiếng, đến công sở phải gọi một thằng oắt đáng tuổi con mình bằng anh chỉ vì nó là sếp, là COCC. Phải chịu nhục dạ dạ vâng vâng để người ta ký cho cái giấy. Không có địa vị, người ta không xem ra gì nhưng cũng phải cắn răng mà chịu, kiếm đồng lương cho bây ăn học. Bây chỉ có ăn với học mà cũng không biết học mấy điều hay lẽ phải, toàn học đâu ra cái thứ ăn nói lung tung. Bố đây 1 năm 2 cái sơ mi, 2 cái quần dài mặc đi làm, bọn bây cũng chỉ có đến trường ngồi mòn đít thôi mà ăn diện chi cho lắm, đòi hết quần này rồi áo nọ. Mẹ thì cái điện thoại trắng đen, mua cho có để mấy sếp réo, bây học sinh học trò mà đòi chi cho điện thoại đắt tiền, xì mát xì miếc.”, “Bố mẹ cũng không sung sướng chi đâu, mà bây đâu có hiểu”.

Rồi nếu còn nhà phố bố làm quan, xe từng đoàn và hột xoàn đầy cổ thì… mình không đề cập đến. :))

SỰ HỌC, KHỔ HAY SƯỚNG?

Mình đang năm cuối, đồ án ngập đầu nhưng mỗi tối, à mà mỗi ngày đều mở trình duyệt, lên Zing Me, lên Facebook, đọc báo, xem ảnh mát, hát vu vơ, vẫn làm thơ, thích tán gái, vẫn hăng hái chém gió xuyên màn đêm. Người đời nhìn vào chu choa thằng ni nó sướng. Đồ án làm tại liệu đã có hai nàng lo, sản phẩm thì nghe nói xong lâu rồi, giờ chắc ngồi vểnh râu xem xiếc thôi. Thằng này sướng, đích thị là thằng này sướng!

Nhưng người ta đâu có biết, ngoài cái tab mxh, báo chí đó ra, trình duyệt mình còn 20 cái tab khác của stackoverflow, của wiki, của udemy… Mà mình mở 3 4 trình duyệt một lần. Rồi cái netbeans đang chạy mấy chục ngàn dòng code, lòi mắt ra ai thấu? Miếng cơm mình ăn hàng ngày là từ MXH mà ra, đồng tiền mình rút hàng tháng cũng từ đó mà ra, nhưng đâu có đủ. Đồng tiền cứ xoay vòng, vay bên này trả bên kia, nợ mẹ đẻ nợ con bồng nợ cháu. Mình khổ, đích thị là mình khổ.

———–
Chủ đề này mình mở ra, để đó, gió vô, lạnh :D không đóng lại, bởi còn muôn thuở lắm. Bữa sau viết tiếp: 1 SỰ VIỆC VÀ NHIỀU GÓC NHÌN.
———–

P/s: Đừng thấy người khác sướng mà đem lòng đố kỵ. Tất cả đều được cuộc đời đối xử công bằng.
Đừng sống trong sung sướng quá lâu mà lu mờ lý trí. Tất cả rồi sẽ nước mắt tuôn rơi, trò chơi kết thúc.
Truyện rất ngắn

Categories
Thơ ca

Vịnh học thi

Trong lớp, buồn ôi, sao chán thế (:|
Nhìn quanh chỉ thấy bàn với ghế
Trò nằm ngủ gục (:|, cô hờ hững
Hết tiết cùng nhau cắp đít về :>

 

Tình hình là dạo này đi học toàn buồn ngủ, chán kinh khủng. Ngồi trong lớp, giờ học môn Quản trị Dự án Phần mềm, chán quá, viết mấy câu thơ vào ngay vở luôn, haha!

Gian khổ của sự học là….. leo cầu thang :-bd

Categories
Nhật ký

Một thoáng hoài niệm

Bàn tay nắm chặt bàn tay, thôi ta chia tay từ đây.

Mãi mãi không bao giờ quên những kỉ niệm bên người bạn thân!



Vậy là một năm đã trôi qua, kể từ cái ngày mà chúng ta chia tay nhau, B1 nhỉ. Một năm xa nhau không thể làm nguôi ngoai nỗi nhớ trong mỗi người phải không B1? Giờ này, mỗi người mỗi phương trời, có hay không, bạn đang nhớ về tôi?

Cuộc sống cứ bộn bề tấp nập với sự hối hả, bon chen. Đã bao giờ, bạn dành một phút để nhớ về cái gọi là “ngày xưa” đó chưa? Ừh, ngày xưa….

Ngày xưa, ở nơi đó, có thầy cô, bè bạn, có hạnh phúc, buồn tủi, có bạn và có tôi. Có một mái nhà chung, nơi mà bạn chạy co chân ù vào để tránh cơn mưa rào đầu hạ. Nơi mà tôi mở toang cánh cửa sổ cho gió lùa vào. Nơi mà thầy nhéo tai bạn. Nơi mà bạn khóc trên vai tôi…

B1 của những ước mơ!

Cả bạn và tôi, đều ấp ủ cho riêng mình những ước mơ hoài bão. Tuy ước mơ đó là khác nhau, nhưng chúng đều lớn lên từ một mái nhà – B1. Ước mơ đó bắt đầu với những cơn mưa rả rích cuối mùa hạ, tôi gặp bạn ở lớp học quân sự. Cái cảm giác của ngày đầu tiên đó tôi sẽ chẳng thể nào quên, bởi từ lâu, nó đã là một phần trong tôi. Những cánh phượng cuối cùng cũng đã rụng xuống, nhường chỗ cho những tà áo trắng tinh khôi bay trong gió thu. Năm học mới bắt đầu, năm học đầu tiên với những bỡ ngỡ, lạ lẫm.

Hì, mình vẫn còn nhớ như in, người đầu tiên phát biểu là thằng Minh ngố, trong tiết Công nghệ của thầy Tùng. Lúc đó thằng Minh ngồi ngoài dãy cửa ra vào bàn thứ 2 dưới lên. Nó đứng dậy trả lời mà mãi sau này mới biết, cái phong cách trả lời đó là của riêng nó, không lẫn đi đâu được. Àh ừh, nhắc đến đây mới nhớ, thầy Tùng, người thầy đầu tiên dạy mình thời cấp 3. Ấn tượng thầy để lại cho cả lớp là rất sâu sắc phải không nào. Thầy hiền, vui tính, giảng bài cặn kẽ. Tiếc là khóa B1 sau này không còn có cơ hội được thầy dạy nữa rồi, thầy đã chuyển trường mấy năm rồi.

Đã nhắc tới thầy Tùng, không thể không nhắc tới cô Hằng, giáo viên chủ nhiệm năm đầu tiên đó. Cô hay cười, hiền và thương học sinh lắm. Giờ nhắc đến cô, chắc cả lớp sẽ không khỏi nhớ mong, sẽ có người rưng rưng ấy chứ! Cô yêu lớp lắm. Cô bảo, B1 là lớp làm cô hạnh phúc nhất trong đời giáo viên của mình. Cô cũng thương thằng Khánh này lắm. Những lời nhỏ nhẹ mà cô dạy em năm đó, em sẽ mãi không quên đâu cô àh. Cô biết em học khá, nhưng lười học, cô thường bảo em lo mà học đi. Cô cứ dõi theo em, khuyên bảo em. Nhưng hồi đó, em đâu có biết gì chứ, cứ ham chơi, biếng học. Em đã làm cô phải lo lắng. Em đã không làm được như cô mong đợi. Giờ em mới hối tiếc thì đã muộn phải không cô. Nhưng em hứa, những lời dạy đó của cô, sẽ là hành trang để em vào đời. Em vẫn giữ mẫu giấy xé ra từ cuốn vở anh văn của em, chữ “thousand” mà cô viết vào đó khi em quên bẵng đi mất và hỏi cô. Giờ đây, em đang nhớ về cô trong nước mắt. Em lại khóc, lần thứ 2, vì nhớ cô. Đã lâu rồi em không khóc, cô để cho em khóc nhé, nhưng em chỉ có thể khóc một mình thôi cô àh. Em nhớ cô và lớp mình lắm. Nhớ 10B1 lắm.

Ừhm, B1, ở đó còn có chị nữa… Một buổi thứ 4 đi học về, chị bảo “nhóc làm em chị nhá“. “Ừh, làm thì làm”. Em đáp gọn lỏn mà không hề suy nghĩ. Nhưng em chưa bao giờ phải hối hận vì đã trả lời như thế cả. Có lẽ em sẽ không biết phải dùng lời nào nữa để kể lại những kỉ niệm đó, và cả nỗi nhớ này nữa. Em chỉ có thể nhắc lại cái câu mà em vẫn thường nói với chị mà thôi. “Chị là người quan trọng nhất của em, và không ai có thể thay thế chị trong em cả, mãi là như thế.”

Năm lớp 10 trôi qua với biết bao kỉ niệm. Ve lại kêu, phượng lại nở. Hè về! Mình cũng không nhớ mùa hè đó như thế nào nữa, chỉ biết là mình luôn mong vào năm học sớm để gặp lại bạn mà thôi.

Rồi năm 11 cũng tràn ngập những tiếng cười. Rồi kỉ niệm cứ nối tiếp kỉ niệm. Năm 11 chắc là năm nhiều biến cố nhất nhỉ. Hàng loạt những thay đổi, trong bạn, và cả trong tôi. Nhưng chúng ta vẫn là B1. Ước mơ của chúng ta lớn lên hàng ngày trong mái nhà đó. Nhiều biến cố là thế, nhưng mình không biết bắt đầu từ đâu cả, có lẽ, dịp khác mình lại kể.

Mùa hè cuối cùng, hết mùa hè này, chúng ta đã 12 rồi, nhanh thật nhỉ. Nhưng mùa hè đó cũng khó quên lắm. Chúng ta lại học quân sự. Những giờ học quân sự luôn thú vị như thế. Tiếng ve kia dường như không thể át được tiếng cười nơi đây.

Mỗi người cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nhưng chính điều đó đã làm gia đình B1 ta không còn gắn bó, vui vẻ như trước nữa. Năm cuối cấp luôn có những điều đáng quên đi, nhưng cũng có những điều mà ta sẽ mãi không thể quên. Dù  mâu thuẫn, rạn nứt nhưng chúng ta cũng đã có những giây phút tuyệt vời bên nhau, những giây phút mang tên “tuổi học trò”. Haha, những cuộc say tí bỉ cùng thầy Việt, thầy Việt đúng là “cao thủ”, tửu lượng ghê gớm luôn. Nhưng những lần mà thầy trò tỉ tê bên nhau, đó đều là những buổi liên hoan. Và một trong số đó là buổi liên hoan chia tay..

Những ngày cuối cùng bên nhau. Ai ai cũng dúi đầu vào sách vở, nhưng một nỗi buồn như vô hình mà hữu hình luôn hiện hữu đâu đây. Rằng chúng ta sẽ phải xa nhau, sẽ phải rời xa mái nhà 3 năm gắn bó. Chưa bao giờ mà chúng ta ghét hoa phượng và tiếng ve đến thế. Nhưng phượng vẫn nở và ve vẫn kêu, và hè vẫn đến. Những giây phút cuối cùng bên nhau. Chúng ta cố cười thật tươi để chụp tấm hình kỉ niệm, nhưng sao khóe mắt cứ đỏ hoe như thế? Mình muốn ôm bạn một lần, muốn nói với bạn rằng mình rất quý bạn, mình sẽ nhớ bạn lắm. Nhưng mình không làm được, và giây phút cuối cùng đó đã qua đi. Đôi chân đã rảo bước đến cổng trường, nhưng sao nó không muốn bước qua, nó cứ muốn quay lại và chạy về cái bàn học thân yêu. Muốn được một lần nữa rượt đuổi khắp lớp, muốn được chạy khắp sân trường như lần thầy phạt. Sẽ nhớ lắm, tự nhủ như thế và bước qua, nhìn lại, và chạy thật nhanh, như chạy trốn cái thực tại là mình đã xa nhau thật rồi.

Xin gửi lại trường, những kỷ niệm về nhau
Tuổi bé thơ ơi, ta gửi người ở lại
Mắt đong đầy nắng, con tim đầy khắc khoải
Thổn thức nghẹn ngào – thôi nhé trường ơi !

Thôi nhé, trường ơi. Tạm biệt nhé, B1 thân thương. Mãi nhớ về nhau nhé… Mình yêu các bạn.

Trần Đình Khánh

Categories
Nhật ký

Ấy và nhỏ

Ngay lúc này đây, 3h31, có ai còn thức? Không, không còn ai thức nữa đâu, chỉ những con tim còn thao thức vì nhớ về nhau mà thôi!

Nhớ về một thời đã qua. Đó là cái thời mà những đứa trẻ chỉ biết ăn, học và quậy mà thôi! Cũng có lúc, đôi mắt to, tròn, long lanh của những đứa trẻ đó cũng lủng lẳng những giận hờn vu vơ của tình yêu tuổi học trò! Rồi đôi mắt đó cũng lại sáng lên khi ấy nói “xin lỗi nhé”. Cái miệng lại chúm chím, rồi vụt chạy mất, để lại một người còn mãi nhìn theo cái bóng dáng nhỏ bé, đôi bàn chân thoăn thoắt đó.

Ấy nói “kẹo nè, ăn đi”! Huh? Ngạc nhiên hén, tự dưng bữa nay ấy tốt ghê ta! Mà có sao đâu, ấy tốt thì nhỏ có kẹo ăn, hí hí! Nhỏ lại cười tít mắt, nhận lấy cây kẹo mút to tổ chảng!

– Oái, to thế này sao ăn hết nà!

– Vậy để ấy ăn cùng nhỏ nhá!

– Hứ! Không chịu đâu!

Rồi lại vụt mất! Nhỏ cứ như con chim chích vậy, bé xíu àh, hai chân ngắn cũn cỡn mà chạy nhanh khiếp, lấy được kẹo rồi là vèo đi đâu mất, chả để cho ấy được nhìn cái miệng chúm chím của nhỏ mút kẹo, kẹo dâu nhá, rồi môi nhỏ sẽ đỏ chóe lên cho coi, khi ấy sẽ đáng iu tuyệt cú mèo. Ấy thế mà nhỏ vô tình lắm, có biết chi đâu, chắc là giờ này đang mút kẹo trong lớp chứ chi, ghét thế!

Hì, nói là ghét thế thôi, chứ sao mà ghét nhỏ được! Có cho tiền cũng chả ghét nhỏ được. Nhỏ đáng yêu và tinh nghịch thế cơ mà!

– Nhỏ ơi!

– Ơi?

– Nhanh nhỉ!

– Nhanh gì?

– Thì đó!

– Đó gì?

– Hoa phượng kìa!

– Thì sao?

– Thì hè về!

– Hè về thì sao?

– …

Hứh! Không thèm nói nữa! Nhỏ lại cứ vô tư thế đó, chả chịu để ý chi ai cả. Ấy muốn nói là hè về thì ấy sẽ phải xa nhỏ, biết chưa hử? Mà sao ấy không nói được nhỉ?

– Ừh, ấy hái hoa phượng cho nhỏ đi!

Hịc, ngồi đó mà say mê với cây kẹo mút đi, chỉ giỏi mỗi sai vặt, đợi tí, có liền.

– Nè!

– Úi, đẹp thế! Aaahhh! Coi có gì nè!! – Nhỏ chỉ vào chùm hoa phượng.

Ấy cúi xuống! Chụt:-*!

– Thưởng cho ấy đó!

– …

– …

– …

– Sao thế? Không thích à? Không thích thì thôi, lần sau hem hun nữa

– Mình đi chơi nha!

– Chơi đâu

– Đi ăn kem nhá!

– Thoai, về đã!

– Nhỏ giận à?

– Hứh

– Ừh, ấy thích lắm, cảm động lắm!

– Hí hí!

– Nhỏ nì?

– Gì?

– Ấy thích nhỏ!

– …

– …

– Đi ăn kem thoai, đứng đây chi, nắng!

Nhỏ lại thoăn thoắt, nắm lấy tay ấy và kéo đi! Tay nắm tay, cả nhỏ và ấy là hai người hạnh phúc nhất trên đời!

– Êh, nhỏ kéo ấy đi đâu thế này?

– Thì đi lấy xe đạp rồi đi ăn kem!

– …

– Sao thế? Không đi nữa àh!

– Àh ờh, nhưng xe đạp đằng kia cơ mà, đường này đến nhà vệ sinh mà?

– Hảh?

Thì ra, “ấy thích nhỏ” làm nhỏ hạnh phúc quá, chả biết chi nữa, kéo ấy đi mà trong đầu cứ có mỗi “ấy thích nhỏ, ấy thích nhỏ” thôi, nên cứ “ngựa quen đường cũ” mà đi thoai (hay vào nhà vệ sinh chải chuốt đây mà ).

***o0o***

– Lên xe đi!

– Từ từ nà!

– Được chưa?

– Òi!

– 2 3, kem Vịt thẳng tiếnnnnnn!!!!!

Ngày đó, người ta thấy có 2 đứa nhỏ, chở nhau trên chiếc xe đạp, phía trước giỏ xe là một nhành hoa phượng đỏ thắm, đang đạp những vòng tròn thân thương là một thằng nhỏ, đẹp trai, đôi má hồng hào (đạp xe giữa nắng ), và ngồi sau là một con bé với cái váy trắng tinh, đôi mắt to tròn, cái miệng thì chúm chím, đôi môi đỏ chót (lại kẹo mút ). Nhỏ dang tay dang chân là hét lên aaaaaaaa thật thoải mái (mang váy mà dang chân ).

Phùh, “KEM VỊT”, nhìn thấy cái bảng mà ấy mừng như nhìn thấy vàng (nãy chừ đạp xe mệt quá, đến nơi òi), còn nhỏ thì hơn cả thấy vàng nữa.

– Ủa, đâu òi ta?

– Đây nè!!!!! – Nhỏ gọi lớn rồi vẫy vẫy cái tay búp măng nhỏ xíu, hai mắt chớp chớp, ôi, đáng iu thế!!

Hựh! Ấy đang loay hoăy cất xe, thế mà nhỏ đã chiễm chệ trong bàn với cái ly kem dâu to tướng trước mặt tự lúc nào rồi (nhỏ có vẻ khoái món dâu nhỉ).

– Ôi!!!! – Nhỏ thốt lên

– Gì thế!

– Ngon! Hí hí!

– Hịc, ăn đi!

Trời, gì thế kia? Ấy đang cắm cúi từng muỗng kem, nghe nhỏ thốt lên, “ôi” ấy ngẩng đầu lên, “hịc, ăn đi” rồi lại cúi xuống. Nhưng sao tim ấy lại thế, sao nó đập nhanh thế (say nắng chăng ). Nhỏ xinh quá! Ngày nào cũng thấy nhỏ mà sao tự nhiên hôm nay nhỏ xinh tuyệt thế? Xinh thì ngẩng lên ngắm tiếp , ấy vờ như lấy cái khăn để nhìn nhỏ, sao bỗng dưng mất cả tự nhiên thế nhỉ?

– Lại đây nào! – Ấy ngoắt tay và nói!

– Sao cơ?

– Cúi lại gần đây lau cho nào, kem dính cả mặt kìa

– Lại gần tí nữa nà!

– …

Chụttttt!!!!!!

………………….

……………………………….

……………………………………………

Thời gian, mọi thứ xung quanh như ngừng lại……..

(Ngừng lại òi thì để mai mốt viết tiếp, hí hí, bibi mấy đứa nhá, chờ tiếp phần sau )

– tác giả: Trần Đình Khánh

– nickname: Khỉ Mốc

http://khimoc.com