Categories
Nhật ký

Khắc tên em

Nằm ở nhà tự nhiên nhớ đến bài thơ “Khắc tên em” mà 11 năm trước mình được nghe lần đầu tiên từ thầy Nguyễn Danh Tiến. Thầy Tiến nổi tiếng với phong cách buôn chuyện cháy giáo án, lớp nào thầy cũng có thể ngồi nói chuyện (hồi đó chưa có từ “chém gió) hết tiết học và… kêu đi học bù, học bù cũng ngồi kể chuyện và lại chuyển sang buổi học bù khác.
Nhưng nhờ những tiết nói chuyện đó mà thầy trở thành một trong những người có ảnh hưởng nhất đến con người, cách nghĩ, cách sống của mình. Những câu nói của thầy đã trở nên bất hủ, chí ít là đối với mình, trở thành châm ngôn sống, mục tiêu sống của mình.

Đó là một sáng năm 2002, khi mình vừa vào lớp 6 được ít lâu, khối 6 học chung buổi với khối 9. Giờ ra chơi giữa tiết 2, lớp mình ra đúng giờ, còn lớp anh chị 9B giờ thầy Tiến tất nhiên là vẫn chưa ra vì câu chuyện thầy kể còn dang dở. Mình chạy tót qua đứng bên cửa sổ hóng vào. Thầy đang kể gì đó về tình yêu, rồi ngẫu hứng đọc bài thơ “Khắc tên em” để chỉ cho các anh con trai cách tán gái. Không biết các anh ấy có nhớ và có tán được ai không, nhưng bài thơ đó mình nghe và nhớ đến tận bây giờ.

Có thể có dị bản, và mình không biết bài gốc là như thế nào, chỉ chép lại theo những gì mình nhớ.

Khắc tên em

Khắc tên em trên lá
Sợ mai kia héo tàn
Khắc tên em lên cỏ
Sợ mai kia úa màu

Khắc tên em lên sóng
Sợ sóng kia bạc đầu
Khắc tên em lên đá
Mưa sói mòn còn đâu

Khắc tên em lên mây
Sợ mây bay về trời
Khắc tên em lên nhạc
Sợ nhạc không đủ lời

Khắc tên em lên thơ
Sợ gieo vần trắc trở
Khắc tên em lên em
Là điều tôi lựa chọn

Để có em nhắc nhở
Em nhắc rằng trong em
Có phần tôi một nửa.

Thầy đọc xong cả lớp vỗ tay cười hưởng ứng, thầy cũng cười đắc chí và xách cặp đi ra. Khoảnh khắc đó mình còn nhớ mãi và mãi.

Categories
Thơ ca

Những cô em gái Đà Thành

Viết ngày 19 – 08 – 2011

Tặng – “những cô em gái Đà thành”

Sống ở Đà Nẵng cũng đã ít nhiều, nhưng chưa một lần viết về.
Tối qua trằn trọc mãi không ngủ được, chợt một ý tưởng nảy ra trong đầu.

Nhân vật nam là thật, còn nhân vật nữ là hoàn toàn hư cấu ♥
Bài thơ viết về vẻ đẹp của Đà thành cũng như tình cảm trong sáng của tuổi xuân xanh ♥

Em
gọi cao nguyên bằng tiếng sóng
gọi rừng xanh bằng hơi nóng đầu mùa.
Em phân bua
không phải đâu anh, Đà Nẵng em đẹp lắm
có bãi cát dài tắm mát buổi sương mai.
Mặt trời mọc trên cao những lâu đài
anh và em cùng xây nên từ cát.
Có những cây cầu ngàn hương gió mát
phố lên đèn cất hát tiếng hoan ca.

Có Sơn Trà hằng đêm tĩnh mịch
đứng ngắm nhìn thành phố xa xa.
Chùa Linh Ứng cầu nguyện lứa đôi ta
vẹn một đời bên nhau không lìa bước.
Non Nước chốn cảnh tiên bồng
Đành rằng đã muộn nhưng không muốn rời.
Bà Nà mây ngát khung trời
cáp treo để ngỏ gọi mời anh qua
Còi tàu rộn tiếng sân ga
du khách nườm nượp vào ra mỗi ngày.

Nói nãy giờ anh có hay
Đà thành nhỏ bé dễ say lòng người.
Ừh thì khe khẽ anh cười
Thành đô say một, nhưng mười phần em :”> (có mùi chém gió)
Em bướng bỉnh: kể nghe xem
kể mà không được phạt chầu kem, nước dừa.
Nhưng anh đâu phải tay vừa >:)
Bảo rằng kể một còn chừa hôm sau
Em xị mặt, kể mau mau
Anh bảo: (mùi chém gió nồng nặc)

Nước sông Hàn chuyển màu mấy bận
thì tình này vẫn mãi không thay
Sân ga hàng vạn những chuyến bay
thì tình này vẫn tìm về bến đỗ
Dẫu đất trời gieo giông bão tố
Anh nguyện một đời cam khổ cùng em.
Một chuyện tình dẫu vạn lượt người xem
Anh nguyện một đời sẽ cùng em vai chính.

Em nghẹn lời chỉ biết đứng làm thinh (phê rồi :”> )
Rồi khép mình
Tựa vào vai anh
Đà thành ơi! Đẹp lắm!

Mốc– 02h30 19/08/2011

ở đoạn đầu, “gọi cao nguyên” tức là gọi chàng trai đến từ cao nguyên, là mình ấy :”> nhân vật nữ chỉ là hư cấu thoi nhé ;)

Mạn phép được gửi tặng “những cô em gái Đà thành”! :”>

Categories
Nhật ký

Con Yêu Mẹ

Mặc dù mình sáng tác khá nhiều thơ, nhưng rải rác mỗi nơi một ít, và mình thường ít lưu lại.

Hôm nay 8/3, lang thang Facebook lại tìm thấy chính bài thơ mình đã viết gần 1 năm về trước.

Thơ thì không có gì hay, chẳng có gì đặc biệt, nhưng tấm hình thì…

Mỗi lần nhìn lại tấm hình này, mình đều khóc.

Là đứa con út trong nhà, được mẹ cưng chiều từ nhỏ dù thi thoảng có bị chửi mắng đánh đập.

Khi còn nhỏ, mẹ lo cho mình nhất vì mình hay ốm yếu. Cũng may, lớn lên mẹ ít phải lo cho mình, vì mình là đứa “gian manh”, có thể sống giữa dòng đời xô đẩy mà không dễ bị cuốn trôi. 

Xa nhà đã gần 4 năm nay, tấm hình được chụp lúc mình sắp lên đường đi học xa. Mẹ như đoán trước những tháng ngày sắp tới phải sống thiếu tiếng nói cười của thằng con, mẹ buồn và ánh mắt cũng nhìn về nơi xa xăm như đang ngóng đứa con ngày trở về.

Con sẽ về, và sẽ là đứa con khiến mẹ tự hào.

Con yêu mẹ,

– Mốc 0022 8312 –

 

 

Mẹ ngóng con về buổi sớm mai
Mẹ trông con thơ suốt đêm dài
Một đời lam lũ, tóc ngần bạc
Mong cho con được sáng tương lai.

Chỉ một câu thôi sao ngần ngại
Bập bẹ như trẻ mới lên hai
Chỉ một câu thôi, con yêu mẹ
Ứ nghẹn trong lòng, chẳng nói ra…

Quấn quýt bên mẹ ngày hôm qua
Nhưng đến mai kia mẹ sẽ già
Nếu lỡ đến ngày về với đất
Ba từ ngắn ngủi, chưa nói ra…

Con yêu mẹ…

– Mốc 1414 8511 –

Categories
Thơ ca

Em lặng yên

Mùa thi…
Tôi có thể thi lại đến vài lần
Nhưng không thể lỡ những giây phút được gần em…
Bởi đó là duy nhất và mãi mãi
một mai xa vời sẽ không thể nào tìm lại được…

Tình em tôi viết nên thơ
Xa vời khoảng cách ngẩn ngơ ngóng nhìn
Em lặng yên đứng một mình
Đằng sau dấp dáng thư sinh đứng chờ
Em lặng yên chút hững hờ
Về đi anh hỡi xin chờ năm sau
Thời gian nhè nhẹ qua mau
Một năm chóng vánh, xa nhau khung trời
Em giờ êm ấm xứ người
Dáng thư sinh nọ vẫn cười lệ đau…

Mốc – Đà Nẵng 04h14 19/06/2011

Categories
Thơ ca

Người xứ lạc

Đêm nay tôi viết cho người
Mơ hoài nơi đó dẫu mười năm qua
Hà Tĩnh ơi! Chốn phương xa
Ân tình mong nhớ, xót xa ghi lòng
Quê mình gạo trắng nước trong
Ao xanh tắm mát gợi lòng nhớ thương
Đĩa cà chấm mắm dầm tương
Phi lau xanh rặng, ngát hương cỏ mềm
Đêm nay tôi đứng ngoài thềm
Trông về nơi đó tình thêm đặm đà…

Mốc – Người xứ lạc
02:52 Đà Nẵng 15/04/2011