Categories
Nhật ký

Cám ơn em, hàng xóm ơi!

Hãy đọc bài này trước để hiểu hơn ;))

Vậy là cuối cùng, sau 1 tuần, chính xác là 7 ngày 22 tiếng, mình cũng đã một lần nữa được nhìn thấy em. Cũng như lần trước, lần đầu tiên, mình với em cũng chỉ nhìn lướt qua nhau, trong tích tắc, nhưng mình chỉ cần chừng ấy thôi cũng đủ để thấy ánh mắt long lanh và nụ cười rạng ngời nơi em.

Em thật sự không xinh như những người khác, nhưng nụ cười đó, quả thật, ngẫm lại chưa thấy một nụ cười nào khiến mình như tràn đầy sức sống đến vậy.

1 tuần trước mình như đang bế tắc và dần rơi vào tuyệt vọng, chán nản với mọi thứ. Dường như đó là hậu quả tất yếu và xứng đáng mà mình phải nhận. Đang luẩn quẩn chưa biết tìm lối đi thì em, với nụ cười đó, đã khiến mình như “trẻ lại”, quên hết muộn phiền và cảm thấy yêu đời hơn bao giờ hết. Có lẽ mình nên dùng những từ hoa mỹ để câu văn hay hơn, nhưng vậy thì đã sao chứ, mình không biết phải diễn tả cảm giác lúc đó thế nào nữa. Mình như thay đổi hoàn toàn từ sau khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười đó. Từ u sầu, ủ rũ, tự kỷ đến vui mừng, tươi mới và yêu đời hơn bao giờ hết. Cám ơn em, ngàn lần cám ơn nụ cười của em, nụ cười đã cứu rỗi một linh hồn. Cám ơn vì đã cho anh thấy rằng đằng niềm vui vẫn luôn hiện hữu quanh mình.

Mặc dù sống chung hơn 1 năm nay trong một con hẻm, cách mấy căn nhà, nhưng đây mới là lần thứ 2 mình nhìn thấy em. Nhưng mình không cảm thấy tiếc nuối vì đã không được gặp em sớm hơn. Em xuất hiện đúng thời điểm, đúng thời điểm mà mình cần một nụ cười. Và sự thật thì nụ cười đó còn hơn cả những gì mình mong đợi.

Có lẽ vậy, cứ cười mãi em nhé, anh sẽ không chủ động làm quen em đâu, chỉ thích lâu lâu mới gặp một bữa, chỉ nhìn thoáng qua trong giây lát vậy thôi. Anh thật sự không muốn gieo sầu lên mắt em, thật sự không muốn em buồn, thật sự chỉ muốn nhìn thấy em cười mãi thôi. Và anh sẽ mãi là chàng thư sinh nghèo lén nhìn em từ góc ban công mỗi chiều chủ nhật mà thôi…

Chiều nay, mình vừa ra khỏi nhà, đang chạy xe ra khỏi hẻm thì thấy em, chỉ nhìn thẳng vào mắt em thoáng chốc, nhưng có lẽ em cũng nhận ra anh, và mỉm cười. Không phải là nụ cười rạng ngời như lần đầu nữa, chỉ là một nụ cười nhỏ nhẹ nhưng vẫn rõ lên nét đáng yêu, tinh nghịch của tuổi 15 (đoán em đang học lớp 9, hihi). Em không còn trong bộ đồng phục sơ mi trắng ở trường nữa. Nét cá tính có giảm đi phần nào, nhưng anh mắt đó thì vẫn luôn trong sáng như vậy.

Không phủ nhận là mình đã tương tư em :”> nhưng một điều chắc chắn mà mình muốn khẳng định lại một lần nữa, là mình sẽ không chủ động làm quen em, dẫu còn ở đây hơn 2 năm nữa :p.

Cười mãi em nhé….

———–

Chiều chủ nhật chỉ buồn trong thi nhạc
Với tôi đây, nó lại khác đi nhiều
Tôi mơn man với thoảng gió ban chiều
Mắt ngu ngơ trong ánh nhìn thân thuộc
Tôi với em đã có chi ràng buộc
Mà đêm về cứ thổn thức tìm nhau?
Chỉ thoáng qua hay suốt mãi về sau?
Tôi sợ rằng, nay là hàng xóm nhỏ
Nhưng xa rồi hai ngõ chẳng chung nhau..
Nếu mai sau có chia ngã đôi đường
Tôi tìm về gói ghém những yêu thương.
Của một thời ngăn đôi những vách tường
Của trái tim đã từng chung một nhịp.

Nhé em ơi, hàng xóm nhỏ bé ơi.
Cám ơn em vì tất cả tình này…

……

Tôi mơ em, mơ về chiều hôm ấy
Thoảng dáng em mang nỗi nhớ vơi đầy

Categories
Nhật ký

Em, hàng xóm ơi!

Haha, tình hình rất chi là cấp bách, không viết ra không kìm được =))
Số là đang ngồi trong nhà, bên ngoài hàng xóm chửi nhau, chạy ra ban công ngó xem sao.
Nào ngờ thoáng thấy bóng dáng ai kia làm mình ngơ ngẩn.:”>
Mà cái “ai kia” đâu có xa xôi gì, hàng xóm cả năm nay rồi, mà tại chưa thấy mặt thôi.
Ước chừng em cũng chỉ đang học cấp 2, lớp 9 gì đó thôi.
Em đẹp và nụ cười như tỏa nắng.
Ngẫu hứng viết luôn mấy dòng thơ, gọi là, hehe! >:)

———

Trong nhà buồn bực, sao nóng quá
Hàng xóm chuyện chi, thấy ồn ào
Ra đứng ban công dò la chuyện
Thì ra là chửi bới đây mà.

Thằng nhỏ nhà này đánh nhỏ kia
Sứt đầu mẻ trán sao không thấy
Chỉ thấy tay chấn xước tà tà
Ấy thế mà to, sinh ra chuyện
Phụ mẫu sắp hàng đứng chửi nhau.

Ối giời ơi, chuyện của xóm làng
Mình không phận sự đứng hiên ngang
Định để đi vào, thôi không ngó
Ngờ nào thoáng thấy dáng ai kia..

Đám trẻ thơ sinh vừa tan học
Khăn quàng xanh đỏ vắt ngang vai
Em nổi bật lên với tóc dài
Và hàng mi đó, mắt trong veo
Tôi ngẩn nhìn theo, không nhấp nháy
Giật mình! Em cũng ngước lên đây
Bắt gặp tôi nhìn, em cười rạng
Để lộ hàm răng trắng bóng đầy
Nụ cười tỏa nắng khiến tim tôi
Nhảy nhót linh tinh, đập từng hồi.

Biết sao đây, phận kẻ trộm nhìn
Xao xuyến, rung rinh đâu có lạ
Nhưng nhờ bản lĩnh dăm mươi trận :-”
Nên chóng tìm lại cảm giác mình
Nở cười đáp lại, vờ lơ đãng ;;)
Vẫn biết em nhìn miết đó nha :>

Liếc thêm lần nữa em e thẹn :”>
Nhưng vẫn cười vui với bạn bè
Như thể vừa rồi chẳng có chi
Vô tư đùa nghịch đâu nghĩ gì
Có biết trên đây còn thi sĩ
Ngơ ngẩn nhìn em suốt xuân thì? :”>

 

Haha, viết chơi thôi, cái cảm giác lao xao đó khiến mình không thể không viết.
Chào em, hàng xóm nhỏ bé!

 

Mốc, Đà Nẵng, 2h34, 14/03/2011