Categories
Nhật ký

Những người mẹ trẻ

Những lúc cuối tuần có chút thời gian là mình lại đi siêu thị. Không phải để mua đồ, mà để ngắm trẻ con. Mình thích trẻ con và luôn là như thế. Thích ngắm những đứa còn ngậm sữa trong nôi, thích nhìn những đứa mới lững chững tập đi, thích những đứa “choai choai” chạy khắp mọi ngóc ngách rồi trêu nhau chí choé. Trẻ con khóc suốt đó thôi nhưng mấy khi buồn, người lớn cười suốt trên môi nhưng lòng mấy khi vui.
Mình cũng thích ngắm những bà mẹ trẻ, những người sinh con khi còn rất trẻ. Họ toát lên một vẻ lôi cuốn lạ kỳ.

Ở họ có cả hạnh phúc lẫn khổ đau, dù ít hay nhiều, hạnh phúc đó không thể giấu đi và khổ đau đó không thể xoá mờ. Cái cách họ nhìn con không thể tả bằng lời.
Ở họ có cả hy vọng và lo lắng, thế giới của họ đang xoay quanh thiên thần bé nhỏ trong nôi kia. Họ có lý do để cố gắng, và cũng có lý do để sẵn sàng từ bỏ.
Ở họ có cả mạnh mẽ lẫn mềm yếu, có cả sự che chở (dành cho con) và cần sự chở che (dành cho mình). Họ có thể làm tất cả nhưng dường như lại chẳng thể làm gì.
Ở họ có cả tràn trề và mỏi mệt, cả căng đầy lẫn héo úa, cả rực rỡ lẫn tàn phai. Họ có tất cả dành cho con và chẳng còn gì dành cho mình.

Sự hài hoà của những mâu thuẫn trong một người mẹ trẻ tạo nên sức hấp dẫn của họ. Ánh mắt họ là ánh mắt của sự đấu tranh cho nhiều điều trái ngược, ánh mắt đó, riêng nó, đã là quá tuyệt vời.

Những người mẹ trẻ

Categories
Nhật ký

Hình bóng tương tư

Đằng sau lớp kiếng dày cộm, Sài Gòn trở nên rất khẽ. Góc quán mờ mịt chất chứa một kẻ đang gặm nhấm nỗi cô đơn lúc lạnh đến đông về. Từ góc này nhìn xuống đường, cứ thi thoảng kẻ đó lại tấm tắc khen thầm rồi tự ấp ủ lấy cho mình một bóng hình mỗi khi bắt gặp cô gái nào đó mang áo sơmi trắng chạy lướt qua.

Có người vừa bước ra, trong vô thức, kẻ đó ngước lên nhìn, một chị gái trẻ trung, mặc chiếc áo sơmi màu trắng mỏng tang, xinh xắn, trắng trẻo, nuột nà, đẫy đà và không mặc bra. Bước ra ngồi lại bước vào trong thoáng chốc, nhưng cái hình ảnh đó đủ để ám ảnh cả một đời trai của kẻ độc hành khờ dại.

 Hình bóng tương tư

Categories
Nhật ký

Đi về ngày cũ

Những năm trời đi học xa, chỉ về nhà mỗi năm 2 lần vào dịp hè và Tết. Giờ đi làm, có thể về nhà vào cuối tuần, mình sẽ tha hồ tìm lại những ngày xưa đã cũ. Lần về này, việc đầu tiên là sống lại một ngày chủ nhật như thế.

Hồi đó ông anh đi học ĐH, còn lại một mình, học nốt lớp 12. Bố mẹ đi làm rẫy, mình ở nhà lo cơm nước, chó mèo lợn gà. Sức hèn lực mọn nên dù là con nhà nông, mình chưa phải một lần đụng tay đụng chân. Vậy là tha hồ có thời gian để trưởng thành trong suy nghĩ, dù bề ngoài vẫn là một thằng bé con đi học trước tuổi.

9h sáng thức dậy, mở radio nghe Quick&Snow Show, cầm cây chổi vừa quét nhà vừa nhún nhảy trước gương tủ, tự nhủ ờ thì mình cũng dễ nhìn chán.

Mùa này hanh khô, tiết trời se se lạnh dù nắng đã lên vàng một màu vàng rất riêng. Vặn nhỏ nhạc để tìm nghe những âm thanh của ngày xưa đã cũ. Tiếng gió thổi từng hồi đều đặn, tiếng gà kêu chó sủa, tiếng lách phách của mấy tờ lịch trên tường, tiếng trẻ con gọi nhau chí chóe, tiếng lẹt phẹt của đôi dép ngoài sân, thi thoảng tiếng gầm của xe tải nơi lưng chừng dốc, tiếng rẹt rẹt của radio mất sóng.. Tất cả quyện vào nhau như một bản đồng dao dân giã, là bản tình ca êm đềm của tuổi thơ.

Radio hết, nhà đã quét xong, tự ngắm mình trước gương cũng đã chán. Gọi thằng cu hàng xóm tìm mấy củ khoai nhóm lửa nướng ăn chơi. Hì hục cả buổi trưa thì khoai cũng đã chín. Vàng ươm và thơm lừng, nóng hổi và hấp dẫn. Đớp ngay mấy củ to đùng trừ cơm. Ngon hết xẩy.

Giấc trưa, ra vườn ngồi trên mỏm đá, phóng tầm mắt hết cỡ về làng mạc và núi đồi xa xăm. Tĩnh mịch, chốc chốc tiếng gió rì rào, tiếng xào xạc của lá khô và đâu đó tiếng chim sâu đang tìm mồi. Bình yên.

Chiều dịu mát, gió se se lạnh nhưng nắng vẫn chan hòa. Định bụng mượn xe đạp để tìm về chốn cũ, nhưng phải trông nhà nên đành để ngày mai. Mùa này là mùa thu hoạch cà phê, vào nhà nào cũng phải đi qua con ngõ và mảnh sân đang phơi đầy cà phê. Lảo đảo qua nhà hàng xóm kiếm mấy trái ổi trái khế về chấm muối ớt nuốt chơi. Chắc lại ăn quả thay cơm.

Tiếng máy xát cà phê, tiếng cào giữa sân xi măng, tiếng hàng xóm gọi trẻ con. Mình ngồi trước thềm trông ra. Bình yên.

Rải cho đàn gà nắm bắp rồi đi nấu cơm, hâm lại thức ăn, đợi bố mẹ về. Xay dập cà phê để mai phơi, cào muốn lòi cuống họng. Lâu quá không vận động. Lạnh cóng nhưng tắm thật phê. Cái cảm giác vừa tắm xong, mỗi cái quần đùi phi ra khỏi nhà tắm, ráng phơi đồ thật nhanh để tót vào nhà tránh rét, quá lâu rồi mới được cảm nhận lại.

Đi ngủ sớm vì ở đây chả ai ngủ trễ. Mùa này đường làng sáng không thua đường phố, nhà nào cũng cắm đèn thâu đêm vì cà phê để hết trước sân. Vẫn đều đặn tiếng xe rú ga vì nhà ở lưng chừng dốc. Vẫn đều đặn tiếng gió đêm thổi hàng cây rì rào. Chăn ấm nệm êm.

Nơi đây nhiều gian khó nhưng lại là nguồn sống để vượt qua những gian khó chốn thị thành.
Vẫn màn đêm rất khẽ. Bình yên.

Categories
Quotes

Khi từng bị tổn thương

Categories
Nhật ký

Mình làm gì mỗi khi gặp bế tắc?

 

“Bế tắc” là thứ xuất hiện rất nhiều trong cuộc sống, với tần suất và “đô” khác nhau trong từng giai đoạn của cuộc đời. Thời phổ thông gặp bế tắc vì bài tập quá nhiều, học thêm ngày 2 3 lớp mà bố mẹ vẫn chưa hài lòng. Cuối phổ thông thì bế tắc vì không biết chọn trường nào để thi, đến khi thi đậu 2 3 trường lại bế tắc vì không biết chọn trường nào để học. Lỡ rớt, bế tắc vì không biết nên thi lại hay ở nhà làm ruộng.

Lớn hơn một chút, các chàng gặp bế tắc vì không biết nên tỏ tình với nàng thế nào; bế tắc, chán nản, đau khổ những lúc bị bò đá; các nàng lại bế tắc vì không biết xoay đâu ra tiền mà mua cái áo kia ngay kẻo lỗi mốt.Lớn hơn chút nữa, bế tắc vì chuyện cơm áo gạo tiền, bế tắc vì đống công việc sếp giao không biết phải giải quyết như thế nào, bế tắc vì lao động hăng say mà vận may vẫn chưa đến.  Có vợ có chồng, bế tắc vì chuyện con cái, chồng cáu lên vì mấy cái hợp đồng không ký được, tháng này đói bia ôm; vợ phát điên lên vì “sao cái gì anh cũng đổ lên đầu tôi hết vậy”. Sau chút nữa, con cái lớn lên, bế tắc vì… Sau chút nữa, tuổi già neo đơn, bế tắc vì… Ôi thôi kể ra thì còn nhiều lắm, càng bế lại càng tắc. Có một câu ngạn ngữ Trung Quốc đã trở thành quan điểm sống của mình ngay khi mình vừa đọc nó ở phía sau bìa vở năm lớp 10 (vở thời nay chán phèo, vở hồi xưa toàn kèm nhiều thứ hay ho):

“HÃY TỰ GIÚP MÌNH RỒI TRỜI SẼ GIÚP CHO”.

“Tự thủ dâm tinh thần” luôn là cách đầu tiên mà mình nghĩ đến mỗi khi gặp bế tắc. Tự cứu lấy mình. Để tìm ra lối thoát thì bạn phải sáng suốt. Để sáng suốt bạn phải bình tĩnh. Để bình tĩnh đầu óc bạn phải nhẹ nhàng. Để nhẹ nhàng có thể xem hài, đọc truyện cười, hoặc thả hồn đi đâu đó. Trốn đời dăm ba ngày để làm những việc mình thích mà bấy lâu nay không có thời gian làm. Trốn đời dăm ba ngày, dẹp tất cả lại đằng sau: Đợi đó, lát anh mày về giải quyết!

Nếu gặp bế tắc trong việc cần giải quyết ngay, hoặc trong thời gian có hạn, không thể bỏ mặc thì: vẫn giữ trong đầu: Tự cứu lấy mình. Dĩ nhiên không ít thì nhiều, xung quanh vẫn có người sẵn sàng giúp bạn (theo cách này hay cách khác), nhưng “hãy tự giúp mình rồi trời sẽ giúp cho”.

Mỗi hoàn cảnh, tình huống lại có một cách “thủ dâm” khác nhau. Cần linh hoạt, sáng tạo và nhạy bén để áp dụng cho phù hợp. Nhưng qua trải nghiệm, mình thấy 2 hướng tiếp cận cơ bản nhất và bao quát nhất:

1. GIẢI PHÓNG TINH THẦN RỒI MỌI VIỆC SẼ RÕ
2. LÀM MỌI VIỆC RÕ RÀNG RỒI CÁI ĐẦU SẼ THÔNG

Cách 1, như mình đã lấy 1 vài ví dụ ở trên. Làm tất cả mọi thứ thuộc về sở thích, thú vui để giúp cái đầu trở nên “khô thoáng” và minh mẫn. Với cái đầu đó, mớ bùi nhùi kia chỉ là “tép riu”.

Cách 2, rõ ràng nguyên nhân chính khiến bạn căng thẳng là mớ sự việc rối bời rối tung kia. Vậy nó là Nguyên Nhân, biết nguyên nhân rồi thì tìm giải pháp không khó. Nó rối -> ta đau đầu => Làm nó hết rối => ta sướng đầu.
Định hình lại mọi việc từ khởi đầu đến thời điểm hiện tại là một cách tốt để có những đánh giá đúng đắn và nhanh chóng tìm ra điểm mấu chốt. Nếu là trong công việc, hãy vẽ mọi thứ bạn biết ra, từ đầu đến cuối, ở đâu còn mơ hồ là ở đó có vấn đề. Nếu chuyện tình cảm, hãy nhớ lại mọi chuyện từ “cái hôn đầu” đến “lời yêu cuối”, nhớ được rồi thì: Ối dzào, ai bảo tình yêu là rắc rối, bà đây thấy dễ ợt mà :))

be tac trong cong viec

————————–

Kể lể, than vãn hay cầu cứu người khác NGAY khi gặp bế tắc là một điều mình cho là không nên.

Những lúc bạn buồn (chuyện tình cảm chẳng hạn), vẫn sẽ có những người bạn tốt sẵn sàng ngồi nghe bạn hàng giờ đồng hồ, sẵn sàng cho bạn “tựa vào vai anh mà khóc”. Nhưng cuối cùng, sau tất cả đó, (khúc tâm sự vẫn thường kết thúc bằng…) bạn vẫn là người quyết định lấy chuyện của mình, cuộc sống của mình, cuộc đời mình. Và lẽ hiển nhiên, bạn phải làm thế.

Những lúc bạn gặp bế tắc trong công việc, không có một người sếp nào đánh giá cao nhân viên luôn kêu ca kể lể, luôn phàn nàn khó khăn. Dù ít dù nhiều, hãy cứ tự bơi đi, sắp ngỏm rồi về đây kêu sếp. (Dĩ nhiên đừng kêu quá trễ).

Vẫn có những quan điểm (và thực tế chứng minh rằng), chia sẻ cùng nhau, giúp đỡ cùng nhau sẽ rất hiệu quả. Có những việc nếu kêu lên ngay từ đầu sẽ được giải quyết tức khắc, để lâu rồi cũng giống chơi ô ăn quan “đi dai đi dải cũng tịt”. Nhưng dù sao đi nữa, mình vẫn không có cảm tình với kiểu “cầu cứu” một cách tiêu cực, bạ đâu kêu đó.

Trong thực tế mình đã gặp rất nhiều người (và cả chính mình trải nghiệm) gặp những trường hợp bế tắc gần như không lối thoát, đến nỗi suy sụp, bi lụy, hoặc nếu có lỡ dại quyết định vứt bỏ tất cả thì cũng sẽ nhiều người không phản đối.
Và cách mà họ đã chọn là tự cứu lấy mình. Một thời gian sau, họ trở lại, họ khiến tất cả ngạc nhiên, họ là đích thị là con người trước kia, khi chưa xảy ra mọi chuyện. Họ vui vẻ, yêu đời, họ tìm thấy lý tưởng sống mới, họ tìm ra chân trời mới.
Họ không đẽo cày giữa đường, vì chuyện càng phức tạp thì càng khó truyền đạt, và càng khó tiếp nhận. Khi đó, việc tự cứu lấy mình là lựa chọn gần như là duy nhất.
Vì vậy, mình luôn cố gắng tập “tự cứu lấy mình” từ những việc nhỏ, để nếu lỡ có gặp chuyện lớn thì cũng có kinh nghiệm mà giải quyết. Vì lẽ thường tình, cái lớn là cấu thành của nhiều cái nhỏ.

HÃY TỰ GIÚP MÌNH RỒI TRỜI SẼ GIÚP CHO.

==========================
P/s: nhiều lúc dạo Eva.vn hay Webtretho, thấy các mợ hay phàn nàn về chuyện “chồng yếu”. Không có người đàn ông yếu, chỉ có người đàn bà chưa bắt được nhịp =))
Tại sao các mợ không “định hình lại mọi chuyện từ đầu và tìm nguyên nhân, rồi đề ra giải pháp?” 8-}
Tại sao phải đẽo chày giữa đường? Để rồi chày nó nhỏ đi rồi lại kêu?
=))