Categories
Nhật ký

Một thoáng hoài niệm

Bàn tay nắm chặt bàn tay, thôi ta chia tay từ đây.

Mãi mãi không bao giờ quên những kỉ niệm bên người bạn thân!



Vậy là một năm đã trôi qua, kể từ cái ngày mà chúng ta chia tay nhau, B1 nhỉ. Một năm xa nhau không thể làm nguôi ngoai nỗi nhớ trong mỗi người phải không B1? Giờ này, mỗi người mỗi phương trời, có hay không, bạn đang nhớ về tôi?

Cuộc sống cứ bộn bề tấp nập với sự hối hả, bon chen. Đã bao giờ, bạn dành một phút để nhớ về cái gọi là “ngày xưa” đó chưa? Ừh, ngày xưa….

Ngày xưa, ở nơi đó, có thầy cô, bè bạn, có hạnh phúc, buồn tủi, có bạn và có tôi. Có một mái nhà chung, nơi mà bạn chạy co chân ù vào để tránh cơn mưa rào đầu hạ. Nơi mà tôi mở toang cánh cửa sổ cho gió lùa vào. Nơi mà thầy nhéo tai bạn. Nơi mà bạn khóc trên vai tôi…

B1 của những ước mơ!

Cả bạn và tôi, đều ấp ủ cho riêng mình những ước mơ hoài bão. Tuy ước mơ đó là khác nhau, nhưng chúng đều lớn lên từ một mái nhà – B1. Ước mơ đó bắt đầu với những cơn mưa rả rích cuối mùa hạ, tôi gặp bạn ở lớp học quân sự. Cái cảm giác của ngày đầu tiên đó tôi sẽ chẳng thể nào quên, bởi từ lâu, nó đã là một phần trong tôi. Những cánh phượng cuối cùng cũng đã rụng xuống, nhường chỗ cho những tà áo trắng tinh khôi bay trong gió thu. Năm học mới bắt đầu, năm học đầu tiên với những bỡ ngỡ, lạ lẫm.

Hì, mình vẫn còn nhớ như in, người đầu tiên phát biểu là thằng Minh ngố, trong tiết Công nghệ của thầy Tùng. Lúc đó thằng Minh ngồi ngoài dãy cửa ra vào bàn thứ 2 dưới lên. Nó đứng dậy trả lời mà mãi sau này mới biết, cái phong cách trả lời đó là của riêng nó, không lẫn đi đâu được. Àh ừh, nhắc đến đây mới nhớ, thầy Tùng, người thầy đầu tiên dạy mình thời cấp 3. Ấn tượng thầy để lại cho cả lớp là rất sâu sắc phải không nào. Thầy hiền, vui tính, giảng bài cặn kẽ. Tiếc là khóa B1 sau này không còn có cơ hội được thầy dạy nữa rồi, thầy đã chuyển trường mấy năm rồi.

Đã nhắc tới thầy Tùng, không thể không nhắc tới cô Hằng, giáo viên chủ nhiệm năm đầu tiên đó. Cô hay cười, hiền và thương học sinh lắm. Giờ nhắc đến cô, chắc cả lớp sẽ không khỏi nhớ mong, sẽ có người rưng rưng ấy chứ! Cô yêu lớp lắm. Cô bảo, B1 là lớp làm cô hạnh phúc nhất trong đời giáo viên của mình. Cô cũng thương thằng Khánh này lắm. Những lời nhỏ nhẹ mà cô dạy em năm đó, em sẽ mãi không quên đâu cô àh. Cô biết em học khá, nhưng lười học, cô thường bảo em lo mà học đi. Cô cứ dõi theo em, khuyên bảo em. Nhưng hồi đó, em đâu có biết gì chứ, cứ ham chơi, biếng học. Em đã làm cô phải lo lắng. Em đã không làm được như cô mong đợi. Giờ em mới hối tiếc thì đã muộn phải không cô. Nhưng em hứa, những lời dạy đó của cô, sẽ là hành trang để em vào đời. Em vẫn giữ mẫu giấy xé ra từ cuốn vở anh văn của em, chữ “thousand” mà cô viết vào đó khi em quên bẵng đi mất và hỏi cô. Giờ đây, em đang nhớ về cô trong nước mắt. Em lại khóc, lần thứ 2, vì nhớ cô. Đã lâu rồi em không khóc, cô để cho em khóc nhé, nhưng em chỉ có thể khóc một mình thôi cô àh. Em nhớ cô và lớp mình lắm. Nhớ 10B1 lắm.

Ừhm, B1, ở đó còn có chị nữa… Một buổi thứ 4 đi học về, chị bảo “nhóc làm em chị nhá“. “Ừh, làm thì làm”. Em đáp gọn lỏn mà không hề suy nghĩ. Nhưng em chưa bao giờ phải hối hận vì đã trả lời như thế cả. Có lẽ em sẽ không biết phải dùng lời nào nữa để kể lại những kỉ niệm đó, và cả nỗi nhớ này nữa. Em chỉ có thể nhắc lại cái câu mà em vẫn thường nói với chị mà thôi. “Chị là người quan trọng nhất của em, và không ai có thể thay thế chị trong em cả, mãi là như thế.”

Năm lớp 10 trôi qua với biết bao kỉ niệm. Ve lại kêu, phượng lại nở. Hè về! Mình cũng không nhớ mùa hè đó như thế nào nữa, chỉ biết là mình luôn mong vào năm học sớm để gặp lại bạn mà thôi.

Rồi năm 11 cũng tràn ngập những tiếng cười. Rồi kỉ niệm cứ nối tiếp kỉ niệm. Năm 11 chắc là năm nhiều biến cố nhất nhỉ. Hàng loạt những thay đổi, trong bạn, và cả trong tôi. Nhưng chúng ta vẫn là B1. Ước mơ của chúng ta lớn lên hàng ngày trong mái nhà đó. Nhiều biến cố là thế, nhưng mình không biết bắt đầu từ đâu cả, có lẽ, dịp khác mình lại kể.

Mùa hè cuối cùng, hết mùa hè này, chúng ta đã 12 rồi, nhanh thật nhỉ. Nhưng mùa hè đó cũng khó quên lắm. Chúng ta lại học quân sự. Những giờ học quân sự luôn thú vị như thế. Tiếng ve kia dường như không thể át được tiếng cười nơi đây.

Mỗi người cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nhưng chính điều đó đã làm gia đình B1 ta không còn gắn bó, vui vẻ như trước nữa. Năm cuối cấp luôn có những điều đáng quên đi, nhưng cũng có những điều mà ta sẽ mãi không thể quên. Dù  mâu thuẫn, rạn nứt nhưng chúng ta cũng đã có những giây phút tuyệt vời bên nhau, những giây phút mang tên “tuổi học trò”. Haha, những cuộc say tí bỉ cùng thầy Việt, thầy Việt đúng là “cao thủ”, tửu lượng ghê gớm luôn. Nhưng những lần mà thầy trò tỉ tê bên nhau, đó đều là những buổi liên hoan. Và một trong số đó là buổi liên hoan chia tay..

Những ngày cuối cùng bên nhau. Ai ai cũng dúi đầu vào sách vở, nhưng một nỗi buồn như vô hình mà hữu hình luôn hiện hữu đâu đây. Rằng chúng ta sẽ phải xa nhau, sẽ phải rời xa mái nhà 3 năm gắn bó. Chưa bao giờ mà chúng ta ghét hoa phượng và tiếng ve đến thế. Nhưng phượng vẫn nở và ve vẫn kêu, và hè vẫn đến. Những giây phút cuối cùng bên nhau. Chúng ta cố cười thật tươi để chụp tấm hình kỉ niệm, nhưng sao khóe mắt cứ đỏ hoe như thế? Mình muốn ôm bạn một lần, muốn nói với bạn rằng mình rất quý bạn, mình sẽ nhớ bạn lắm. Nhưng mình không làm được, và giây phút cuối cùng đó đã qua đi. Đôi chân đã rảo bước đến cổng trường, nhưng sao nó không muốn bước qua, nó cứ muốn quay lại và chạy về cái bàn học thân yêu. Muốn được một lần nữa rượt đuổi khắp lớp, muốn được chạy khắp sân trường như lần thầy phạt. Sẽ nhớ lắm, tự nhủ như thế và bước qua, nhìn lại, và chạy thật nhanh, như chạy trốn cái thực tại là mình đã xa nhau thật rồi.

Xin gửi lại trường, những kỷ niệm về nhau
Tuổi bé thơ ơi, ta gửi người ở lại
Mắt đong đầy nắng, con tim đầy khắc khoải
Thổn thức nghẹn ngào – thôi nhé trường ơi !

Thôi nhé, trường ơi. Tạm biệt nhé, B1 thân thương. Mãi nhớ về nhau nhé… Mình yêu các bạn.

Trần Đình Khánh

Categories
Nhật ký

Ấy và nhỏ

Ngay lúc này đây, 3h31, có ai còn thức? Không, không còn ai thức nữa đâu, chỉ những con tim còn thao thức vì nhớ về nhau mà thôi!

Nhớ về một thời đã qua. Đó là cái thời mà những đứa trẻ chỉ biết ăn, học và quậy mà thôi! Cũng có lúc, đôi mắt to, tròn, long lanh của những đứa trẻ đó cũng lủng lẳng những giận hờn vu vơ của tình yêu tuổi học trò! Rồi đôi mắt đó cũng lại sáng lên khi ấy nói “xin lỗi nhé”. Cái miệng lại chúm chím, rồi vụt chạy mất, để lại một người còn mãi nhìn theo cái bóng dáng nhỏ bé, đôi bàn chân thoăn thoắt đó.

Ấy nói “kẹo nè, ăn đi”! Huh? Ngạc nhiên hén, tự dưng bữa nay ấy tốt ghê ta! Mà có sao đâu, ấy tốt thì nhỏ có kẹo ăn, hí hí! Nhỏ lại cười tít mắt, nhận lấy cây kẹo mút to tổ chảng!

– Oái, to thế này sao ăn hết nà!

– Vậy để ấy ăn cùng nhỏ nhá!

– Hứ! Không chịu đâu!

Rồi lại vụt mất! Nhỏ cứ như con chim chích vậy, bé xíu àh, hai chân ngắn cũn cỡn mà chạy nhanh khiếp, lấy được kẹo rồi là vèo đi đâu mất, chả để cho ấy được nhìn cái miệng chúm chím của nhỏ mút kẹo, kẹo dâu nhá, rồi môi nhỏ sẽ đỏ chóe lên cho coi, khi ấy sẽ đáng iu tuyệt cú mèo. Ấy thế mà nhỏ vô tình lắm, có biết chi đâu, chắc là giờ này đang mút kẹo trong lớp chứ chi, ghét thế!

Hì, nói là ghét thế thôi, chứ sao mà ghét nhỏ được! Có cho tiền cũng chả ghét nhỏ được. Nhỏ đáng yêu và tinh nghịch thế cơ mà!

– Nhỏ ơi!

– Ơi?

– Nhanh nhỉ!

– Nhanh gì?

– Thì đó!

– Đó gì?

– Hoa phượng kìa!

– Thì sao?

– Thì hè về!

– Hè về thì sao?

– …

Hứh! Không thèm nói nữa! Nhỏ lại cứ vô tư thế đó, chả chịu để ý chi ai cả. Ấy muốn nói là hè về thì ấy sẽ phải xa nhỏ, biết chưa hử? Mà sao ấy không nói được nhỉ?

– Ừh, ấy hái hoa phượng cho nhỏ đi!

Hịc, ngồi đó mà say mê với cây kẹo mút đi, chỉ giỏi mỗi sai vặt, đợi tí, có liền.

– Nè!

– Úi, đẹp thế! Aaahhh! Coi có gì nè!! – Nhỏ chỉ vào chùm hoa phượng.

Ấy cúi xuống! Chụt:-*!

– Thưởng cho ấy đó!

– …

– …

– …

– Sao thế? Không thích à? Không thích thì thôi, lần sau hem hun nữa

– Mình đi chơi nha!

– Chơi đâu

– Đi ăn kem nhá!

– Thoai, về đã!

– Nhỏ giận à?

– Hứh

– Ừh, ấy thích lắm, cảm động lắm!

– Hí hí!

– Nhỏ nì?

– Gì?

– Ấy thích nhỏ!

– …

– …

– Đi ăn kem thoai, đứng đây chi, nắng!

Nhỏ lại thoăn thoắt, nắm lấy tay ấy và kéo đi! Tay nắm tay, cả nhỏ và ấy là hai người hạnh phúc nhất trên đời!

– Êh, nhỏ kéo ấy đi đâu thế này?

– Thì đi lấy xe đạp rồi đi ăn kem!

– …

– Sao thế? Không đi nữa àh!

– Àh ờh, nhưng xe đạp đằng kia cơ mà, đường này đến nhà vệ sinh mà?

– Hảh?

Thì ra, “ấy thích nhỏ” làm nhỏ hạnh phúc quá, chả biết chi nữa, kéo ấy đi mà trong đầu cứ có mỗi “ấy thích nhỏ, ấy thích nhỏ” thôi, nên cứ “ngựa quen đường cũ” mà đi thoai (hay vào nhà vệ sinh chải chuốt đây mà ).

***o0o***

– Lên xe đi!

– Từ từ nà!

– Được chưa?

– Òi!

– 2 3, kem Vịt thẳng tiếnnnnnn!!!!!

Ngày đó, người ta thấy có 2 đứa nhỏ, chở nhau trên chiếc xe đạp, phía trước giỏ xe là một nhành hoa phượng đỏ thắm, đang đạp những vòng tròn thân thương là một thằng nhỏ, đẹp trai, đôi má hồng hào (đạp xe giữa nắng ), và ngồi sau là một con bé với cái váy trắng tinh, đôi mắt to tròn, cái miệng thì chúm chím, đôi môi đỏ chót (lại kẹo mút ). Nhỏ dang tay dang chân là hét lên aaaaaaaa thật thoải mái (mang váy mà dang chân ).

Phùh, “KEM VỊT”, nhìn thấy cái bảng mà ấy mừng như nhìn thấy vàng (nãy chừ đạp xe mệt quá, đến nơi òi), còn nhỏ thì hơn cả thấy vàng nữa.

– Ủa, đâu òi ta?

– Đây nè!!!!! – Nhỏ gọi lớn rồi vẫy vẫy cái tay búp măng nhỏ xíu, hai mắt chớp chớp, ôi, đáng iu thế!!

Hựh! Ấy đang loay hoăy cất xe, thế mà nhỏ đã chiễm chệ trong bàn với cái ly kem dâu to tướng trước mặt tự lúc nào rồi (nhỏ có vẻ khoái món dâu nhỉ).

– Ôi!!!! – Nhỏ thốt lên

– Gì thế!

– Ngon! Hí hí!

– Hịc, ăn đi!

Trời, gì thế kia? Ấy đang cắm cúi từng muỗng kem, nghe nhỏ thốt lên, “ôi” ấy ngẩng đầu lên, “hịc, ăn đi” rồi lại cúi xuống. Nhưng sao tim ấy lại thế, sao nó đập nhanh thế (say nắng chăng ). Nhỏ xinh quá! Ngày nào cũng thấy nhỏ mà sao tự nhiên hôm nay nhỏ xinh tuyệt thế? Xinh thì ngẩng lên ngắm tiếp , ấy vờ như lấy cái khăn để nhìn nhỏ, sao bỗng dưng mất cả tự nhiên thế nhỉ?

– Lại đây nào! – Ấy ngoắt tay và nói!

– Sao cơ?

– Cúi lại gần đây lau cho nào, kem dính cả mặt kìa

– Lại gần tí nữa nà!

– …

Chụttttt!!!!!!

………………….

……………………………….

……………………………………………

Thời gian, mọi thứ xung quanh như ngừng lại……..

(Ngừng lại òi thì để mai mốt viết tiếp, hí hí, bibi mấy đứa nhá, chờ tiếp phần sau )

– tác giả: Trần Đình Khánh

– nickname: Khỉ Mốc

http://khimoc.com

Categories
Thơ ca

Thơ thời cấp 3

Hồi cấp 3, những lúc hứng lên là mình lại làm thơ, làm cho ai, làm để là gì, không biết! Làm xong rồi cứ tiện tay nhét dưới ngăn bàn, rồi có người sẽ đọc, kệ, không quan tâm, viết xong để đó. Thế rùi cái thằng cha cùng bàn khác buổi cũng hứng làm thơ, thế là hai bên trao đổi, khà khà, cũng 2 3 năm rồi, nay còn sót lại vài mẩu giấy nhơ nhớp, nhàu vò, chắp vá nhưng vẫn còn chứa đựng cái cảm xúc một thời, một thời mà mình và các bạn chắc sẽ khó quên đó nhỉ.

Ngỡ rất dài mà mười hai năm rồi đó
Một nửa bước chân cũng sắp sửa vào đời
Buồn vời vợi, nhớ thầy cô, bè bạn
Chưa xa mà lòng đã thấy gần xa
Ngỡ thật dài mà mười hai năm rồi đó
Ngoảnh mặt lại trông ngỡ chỉ một ngày
Là một ngày với biết bao kỉ niệm
Đã in hằn gần kín trái tim ta
Duy chỉ còn một chỗ, để dành cho ai đó
Để thấm sâu để trọn kiếp mong chờ
Để nói: “ yêu lắm mà tôi phải hững hờ”
Để hướng về tương lai đang sắp tới.
————————————————–

Thời đi học tôi còn là đứa trẻ
Sống vô tư vui vẻ chẳng chút buồn
Nhưng một ngày bỗng giọt lệ sầu tuôn
Khi biết mình sắp chia tay người ấy
Buồn that buồn vì người như chẳng thấy
Chẳng quan tâm tình cảm của ai kia
Trong lớp đâu phải ai cũng như vậy
Người ta trao ánh mắt nhìn tin cậy
Gửi đến nhau bằng muôn vạn niềm tin
Nghĩ đến ta kẻ cô đơn buồn tủi
Vì một ai kia trót lỡ lạnh lùng
Nỡ dập vùi tình yêu vừa mới chớm
Như mầm non chấp chới giữa gió mưa
Như con thuyền đang trong cơn giông bão
Thôi đắm rồi, lòng đau đớn xiết bao
———————————————

Tiết năm rồi ta đói bụng quá rồi
Ngồi suy nghĩ vẩn vơ, ngồi suy nghĩ
Phải làm chi, ta biết phải làm chi
Thôi đành thế, ta đành phải như thế
Vẫn ngồi nghe nhưng không phải là nghe.
———————————————–

Mới hai năm chinh chiến trên tình trường
Ta sung sướng được phong làm đại tá
Với phát súng đầu tiên ta bắn phá
Ôi may thay ta đã hạ được nàng
Người con gái thật hiền thật giỏi giang
Thật thuỳ mị dịu dàng và ngoan ngoãn
Thật nết na thật vui vẻ đoan trang
Ánh mắt nàng như ngọn lửa chói chang
Thiêu đốt bao chàng vẫn đang thầm để ý
Chỉ riêng ta là cảm thấy vô vị
Vì bên nàng mà chẳng làm được chi
Nên phải mang một gánh nặng tâm lí
Thôi quyết định nói em lời chia li
Nhưng may thay vẫn được làm đại uý
Khi tất cả mọi người đều đồng ý
Trao cho ta trách nhiệm nặng nề hơn
Là phải “vờn” bà chị kia trên khối
Làm người ta thao thức buồn đơn côi
Để đến khi mọi vhuyện nó đã rồi
Kiếm cơ hội làm bao điều tăm tối
Nhưng lương tâm sao bỗng thấy có tội
Dừng lại đây, thôi dừng lại đây thôi
Ta tiếc gì hỡi một lời xin lỗi
Vội cánh thư “em biết em sai rồi
Và xin chị cho em một cơ hội
Để sửa sai tội lỗi đã gây ra”
Thôi người ơi tha thứ nhanh đi mà
Đừng giận nữa hãy cười với “anh” nhá
Để “anh” được phong lên hàm đại tá
Trọn một kiếp bên “em” cho đến già
***** *****

Một buổi chiều khi tuần đã trôi qua
Lòng hồi hộp xốn xang mà lạ quá
Người bước bên ta không biết tự lúc nào
Với câu chào và nụ cười dìu dịu
Và ta cũng cười vì biết mình đã yêu
————————————

 

Mình cũng biết là một số chỗ nên sửa lại, nhưng chắc có lẽ xin phép các bạn được giữ lại nguyên bản của nó như mấy năm về trước, để thể hiện rõ chất ngẫu hứng trong thơ học trò. Hì hì!  À, toàn bộ là do anh bạn ngồi cùng bàn của lớp buổi chiều sáng tác ;))