Categories
Nhật ký

Lời dặn trước khi lập gia đình

BỐ DẶN CON TRAI

 

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo “quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.

 

MẸ DẶN CON GÁI

 

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi. Anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hy vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”. Vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được. Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”. Lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm, đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn, nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả. Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.

 

Categories
Nhật ký

Mình làm gì mỗi khi gặp bế tắc?

 

“Bế tắc” là thứ xuất hiện rất nhiều trong cuộc sống, với tần suất và “đô” khác nhau trong từng giai đoạn của cuộc đời. Thời phổ thông gặp bế tắc vì bài tập quá nhiều, học thêm ngày 2 3 lớp mà bố mẹ vẫn chưa hài lòng. Cuối phổ thông thì bế tắc vì không biết chọn trường nào để thi, đến khi thi đậu 2 3 trường lại bế tắc vì không biết chọn trường nào để học. Lỡ rớt, bế tắc vì không biết nên thi lại hay ở nhà làm ruộng.

Lớn hơn một chút, các chàng gặp bế tắc vì không biết nên tỏ tình với nàng thế nào; bế tắc, chán nản, đau khổ những lúc bị bò đá; các nàng lại bế tắc vì không biết xoay đâu ra tiền mà mua cái áo kia ngay kẻo lỗi mốt.Lớn hơn chút nữa, bế tắc vì chuyện cơm áo gạo tiền, bế tắc vì đống công việc sếp giao không biết phải giải quyết như thế nào, bế tắc vì lao động hăng say mà vận may vẫn chưa đến.  Có vợ có chồng, bế tắc vì chuyện con cái, chồng cáu lên vì mấy cái hợp đồng không ký được, tháng này đói bia ôm; vợ phát điên lên vì “sao cái gì anh cũng đổ lên đầu tôi hết vậy”. Sau chút nữa, con cái lớn lên, bế tắc vì… Sau chút nữa, tuổi già neo đơn, bế tắc vì… Ôi thôi kể ra thì còn nhiều lắm, càng bế lại càng tắc. Có một câu ngạn ngữ Trung Quốc đã trở thành quan điểm sống của mình ngay khi mình vừa đọc nó ở phía sau bìa vở năm lớp 10 (vở thời nay chán phèo, vở hồi xưa toàn kèm nhiều thứ hay ho):

“HÃY TỰ GIÚP MÌNH RỒI TRỜI SẼ GIÚP CHO”.

“Tự thủ dâm tinh thần” luôn là cách đầu tiên mà mình nghĩ đến mỗi khi gặp bế tắc. Tự cứu lấy mình. Để tìm ra lối thoát thì bạn phải sáng suốt. Để sáng suốt bạn phải bình tĩnh. Để bình tĩnh đầu óc bạn phải nhẹ nhàng. Để nhẹ nhàng có thể xem hài, đọc truyện cười, hoặc thả hồn đi đâu đó. Trốn đời dăm ba ngày để làm những việc mình thích mà bấy lâu nay không có thời gian làm. Trốn đời dăm ba ngày, dẹp tất cả lại đằng sau: Đợi đó, lát anh mày về giải quyết!

Nếu gặp bế tắc trong việc cần giải quyết ngay, hoặc trong thời gian có hạn, không thể bỏ mặc thì: vẫn giữ trong đầu: Tự cứu lấy mình. Dĩ nhiên không ít thì nhiều, xung quanh vẫn có người sẵn sàng giúp bạn (theo cách này hay cách khác), nhưng “hãy tự giúp mình rồi trời sẽ giúp cho”.

Mỗi hoàn cảnh, tình huống lại có một cách “thủ dâm” khác nhau. Cần linh hoạt, sáng tạo và nhạy bén để áp dụng cho phù hợp. Nhưng qua trải nghiệm, mình thấy 2 hướng tiếp cận cơ bản nhất và bao quát nhất:

1. GIẢI PHÓNG TINH THẦN RỒI MỌI VIỆC SẼ RÕ
2. LÀM MỌI VIỆC RÕ RÀNG RỒI CÁI ĐẦU SẼ THÔNG

Cách 1, như mình đã lấy 1 vài ví dụ ở trên. Làm tất cả mọi thứ thuộc về sở thích, thú vui để giúp cái đầu trở nên “khô thoáng” và minh mẫn. Với cái đầu đó, mớ bùi nhùi kia chỉ là “tép riu”.

Cách 2, rõ ràng nguyên nhân chính khiến bạn căng thẳng là mớ sự việc rối bời rối tung kia. Vậy nó là Nguyên Nhân, biết nguyên nhân rồi thì tìm giải pháp không khó. Nó rối -> ta đau đầu => Làm nó hết rối => ta sướng đầu.
Định hình lại mọi việc từ khởi đầu đến thời điểm hiện tại là một cách tốt để có những đánh giá đúng đắn và nhanh chóng tìm ra điểm mấu chốt. Nếu là trong công việc, hãy vẽ mọi thứ bạn biết ra, từ đầu đến cuối, ở đâu còn mơ hồ là ở đó có vấn đề. Nếu chuyện tình cảm, hãy nhớ lại mọi chuyện từ “cái hôn đầu” đến “lời yêu cuối”, nhớ được rồi thì: Ối dzào, ai bảo tình yêu là rắc rối, bà đây thấy dễ ợt mà :))

be tac trong cong viec

————————–

Kể lể, than vãn hay cầu cứu người khác NGAY khi gặp bế tắc là một điều mình cho là không nên.

Những lúc bạn buồn (chuyện tình cảm chẳng hạn), vẫn sẽ có những người bạn tốt sẵn sàng ngồi nghe bạn hàng giờ đồng hồ, sẵn sàng cho bạn “tựa vào vai anh mà khóc”. Nhưng cuối cùng, sau tất cả đó, (khúc tâm sự vẫn thường kết thúc bằng…) bạn vẫn là người quyết định lấy chuyện của mình, cuộc sống của mình, cuộc đời mình. Và lẽ hiển nhiên, bạn phải làm thế.

Những lúc bạn gặp bế tắc trong công việc, không có một người sếp nào đánh giá cao nhân viên luôn kêu ca kể lể, luôn phàn nàn khó khăn. Dù ít dù nhiều, hãy cứ tự bơi đi, sắp ngỏm rồi về đây kêu sếp. (Dĩ nhiên đừng kêu quá trễ).

Vẫn có những quan điểm (và thực tế chứng minh rằng), chia sẻ cùng nhau, giúp đỡ cùng nhau sẽ rất hiệu quả. Có những việc nếu kêu lên ngay từ đầu sẽ được giải quyết tức khắc, để lâu rồi cũng giống chơi ô ăn quan “đi dai đi dải cũng tịt”. Nhưng dù sao đi nữa, mình vẫn không có cảm tình với kiểu “cầu cứu” một cách tiêu cực, bạ đâu kêu đó.

Trong thực tế mình đã gặp rất nhiều người (và cả chính mình trải nghiệm) gặp những trường hợp bế tắc gần như không lối thoát, đến nỗi suy sụp, bi lụy, hoặc nếu có lỡ dại quyết định vứt bỏ tất cả thì cũng sẽ nhiều người không phản đối.
Và cách mà họ đã chọn là tự cứu lấy mình. Một thời gian sau, họ trở lại, họ khiến tất cả ngạc nhiên, họ là đích thị là con người trước kia, khi chưa xảy ra mọi chuyện. Họ vui vẻ, yêu đời, họ tìm thấy lý tưởng sống mới, họ tìm ra chân trời mới.
Họ không đẽo cày giữa đường, vì chuyện càng phức tạp thì càng khó truyền đạt, và càng khó tiếp nhận. Khi đó, việc tự cứu lấy mình là lựa chọn gần như là duy nhất.
Vì vậy, mình luôn cố gắng tập “tự cứu lấy mình” từ những việc nhỏ, để nếu lỡ có gặp chuyện lớn thì cũng có kinh nghiệm mà giải quyết. Vì lẽ thường tình, cái lớn là cấu thành của nhiều cái nhỏ.

HÃY TỰ GIÚP MÌNH RỒI TRỜI SẼ GIÚP CHO.

==========================
P/s: nhiều lúc dạo Eva.vn hay Webtretho, thấy các mợ hay phàn nàn về chuyện “chồng yếu”. Không có người đàn ông yếu, chỉ có người đàn bà chưa bắt được nhịp =))
Tại sao các mợ không “định hình lại mọi chuyện từ đầu và tìm nguyên nhân, rồi đề ra giải pháp?” 8-}
Tại sao phải đẽo chày giữa đường? Để rồi chày nó nhỏ đi rồi lại kêu?
=))

 

Categories
Nhật ký

Sự học: Khổ hay Sướng?

Chắc hẳn nhiều bạn sẽ không đắn đo mà thốt lên rằng: Khổ chết mẹ!

——KHỔ——
Với nhiều thế hệ học sinh sinh viên, trường học là địa ngục, hiệu trưởng là Diêm Vương, thầy cô là âm binh và sách vở là hột vịt lộn.
Đến trường là công việc nhàm chát nhất trên đời (trong mắt vài người), đặc biệt những giờ dễ ngủ như lịch sử, giảng văn, GDCD thì đó quả là một màn tra tấn cực hình nhất mà con người từng nghĩ ra.
Sự học có-nghĩa-là phải giải quyết một đống bài tập cao hơn người, phải làm một tỉ phép tính mà sống cả đời sau đó cũng chả bao giờ dùng đến, phải nghĩ xem cái thứ quái gì tác dụng với nhau để tạo ra NH3 trong khi nước tiểu có mà đầy amoniac. Sự học là sự khổ của những giờ kiểm tra miệng, tim ngừng đập, mắt đăm đăm nhìn vào cây bút đang chạy dò dò trên sổ đầu bài, hồn vắt lên cao cầu xin thượng đế rồi rớt bẹp xuống đất khi cô giáo gọi đúng tên mình. Sự học còn là cảnh chán ngấy khi bước vào nhà câu đầu tiên bố mẹ hỏi lúc nào cũng là “hôm nay có điểm không? hôm nay được mấy điểm?”, để rồi tạo cơ hội cho thằng con tu luyện khả năng nói dối tuyệt đỉnh: “dạ không có, điểm đâu ra mà có lắm”. Mỗi năm Sự học có 2 thời điểm để rèn luyện tính dũng cảm, ý chí kiên cường, sức chịu đựng vượt bậc, sức mạnh vô song: Họp Phụ Huynh!
Vào Đại học, sự học là sự khổ.
Học khổ lắm. Bài tập nhóm, bài tập lớn làm không ra chả biết hỏi ai. Sắp đến ngày nộp mà con chưa có chữ gì. Sự học là học 3 tháng thi 1 giờ. Vận mệnh treo tòong teng trong 1 giờ căng não đó. Rồi những lúc đồ án cuối khóa, quần quật thức trắng đêm mà vẫn không xong. Khi xong rồi ngẩng lên, soi gương tưởng thây ma sống lại.
Sinh viên tiền nong eo hẹp, nay đói mai no. Sinh viên luôn vô địch trong những cuộc thi có câu hỏi đại loại như: “Bà bán bánh mì rẻ nhất thành phố tên gì, ở đâu?”, “Kể tên giá cả và đặc điểm nổi bật của các loại mì tôm mà em biết?”..”Đi học khổ lắm”, hầu hết học sinh sinh viên đều nói thế.

Nhưng bố mẹ và người lớn lại phán câu xanh rờn: “Đi học sướng chết cha!”

——-SƯỚNG——-

Chắc hẳn ai cũng từng 1 và nhiều lần nghe bố mẹ phàn nàn rằng: “Chỉ có ăn với học mà cũng không học nên hồn”, “Mọi thứ bố mẹ cho hết rồi, lo mà học đi, liệu hồn!”.

Rồi nếu con nhà nông sẽ nghe thêm: “Bố mẹ chịu khổ đày ngoài đồng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, mong tháng kiếm dăm ba triệu lo cho bây ăn học để đời bây sướng. Bây thì sáng xách laptop ra, lên ngồi máy lạnh, chiều xách laptop về, ăn no rồi ngủ.”, “Bố mẹ phải dậy thật sớm, đi bộ 3 4 cây số sang rẫy, ra nương, bây thì ngủ trưa trời trưa trật rồi luống cà luống cuống vùng dậy xách xe phót lên trường”, “Bố mẹ ăn uống nhún nhường, cho bây ăn đầy đủ để có sức mà học, bây ăn rồi chỉ có học thôi mà cũng không lo học”.

Rồi nếu con nhà công thì sẽ khác một chút: “Bố mẹ ngày làm 8 tiếng, đến công sở phải gọi một thằng oắt đáng tuổi con mình bằng anh chỉ vì nó là sếp, là COCC. Phải chịu nhục dạ dạ vâng vâng để người ta ký cho cái giấy. Không có địa vị, người ta không xem ra gì nhưng cũng phải cắn răng mà chịu, kiếm đồng lương cho bây ăn học. Bây chỉ có ăn với học mà cũng không biết học mấy điều hay lẽ phải, toàn học đâu ra cái thứ ăn nói lung tung. Bố đây 1 năm 2 cái sơ mi, 2 cái quần dài mặc đi làm, bọn bây cũng chỉ có đến trường ngồi mòn đít thôi mà ăn diện chi cho lắm, đòi hết quần này rồi áo nọ. Mẹ thì cái điện thoại trắng đen, mua cho có để mấy sếp réo, bây học sinh học trò mà đòi chi cho điện thoại đắt tiền, xì mát xì miếc.”, “Bố mẹ cũng không sung sướng chi đâu, mà bây đâu có hiểu”.

Rồi nếu còn nhà phố bố làm quan, xe từng đoàn và hột xoàn đầy cổ thì… mình không đề cập đến. :))

SỰ HỌC, KHỔ HAY SƯỚNG?

Mình đang năm cuối, đồ án ngập đầu nhưng mỗi tối, à mà mỗi ngày đều mở trình duyệt, lên Zing Me, lên Facebook, đọc báo, xem ảnh mát, hát vu vơ, vẫn làm thơ, thích tán gái, vẫn hăng hái chém gió xuyên màn đêm. Người đời nhìn vào chu choa thằng ni nó sướng. Đồ án làm tại liệu đã có hai nàng lo, sản phẩm thì nghe nói xong lâu rồi, giờ chắc ngồi vểnh râu xem xiếc thôi. Thằng này sướng, đích thị là thằng này sướng!

Nhưng người ta đâu có biết, ngoài cái tab mxh, báo chí đó ra, trình duyệt mình còn 20 cái tab khác của stackoverflow, của wiki, của udemy… Mà mình mở 3 4 trình duyệt một lần. Rồi cái netbeans đang chạy mấy chục ngàn dòng code, lòi mắt ra ai thấu? Miếng cơm mình ăn hàng ngày là từ MXH mà ra, đồng tiền mình rút hàng tháng cũng từ đó mà ra, nhưng đâu có đủ. Đồng tiền cứ xoay vòng, vay bên này trả bên kia, nợ mẹ đẻ nợ con bồng nợ cháu. Mình khổ, đích thị là mình khổ.

———–
Chủ đề này mình mở ra, để đó, gió vô, lạnh :D không đóng lại, bởi còn muôn thuở lắm. Bữa sau viết tiếp: 1 SỰ VIỆC VÀ NHIỀU GÓC NHÌN.
———–

P/s: Đừng thấy người khác sướng mà đem lòng đố kỵ. Tất cả đều được cuộc đời đối xử công bằng.
Đừng sống trong sung sướng quá lâu mà lu mờ lý trí. Tất cả rồi sẽ nước mắt tuôn rơi, trò chơi kết thúc.
Truyện rất ngắn

Categories
Thơ ca

Những cô em gái Đà Thành

Viết ngày 19 – 08 – 2011

Tặng – “những cô em gái Đà thành”

Sống ở Đà Nẵng cũng đã ít nhiều, nhưng chưa một lần viết về.
Tối qua trằn trọc mãi không ngủ được, chợt một ý tưởng nảy ra trong đầu.

Nhân vật nam là thật, còn nhân vật nữ là hoàn toàn hư cấu ♥
Bài thơ viết về vẻ đẹp của Đà thành cũng như tình cảm trong sáng của tuổi xuân xanh ♥

Em
gọi cao nguyên bằng tiếng sóng
gọi rừng xanh bằng hơi nóng đầu mùa.
Em phân bua
không phải đâu anh, Đà Nẵng em đẹp lắm
có bãi cát dài tắm mát buổi sương mai.
Mặt trời mọc trên cao những lâu đài
anh và em cùng xây nên từ cát.
Có những cây cầu ngàn hương gió mát
phố lên đèn cất hát tiếng hoan ca.

Có Sơn Trà hằng đêm tĩnh mịch
đứng ngắm nhìn thành phố xa xa.
Chùa Linh Ứng cầu nguyện lứa đôi ta
vẹn một đời bên nhau không lìa bước.
Non Nước chốn cảnh tiên bồng
Đành rằng đã muộn nhưng không muốn rời.
Bà Nà mây ngát khung trời
cáp treo để ngỏ gọi mời anh qua
Còi tàu rộn tiếng sân ga
du khách nườm nượp vào ra mỗi ngày.

Nói nãy giờ anh có hay
Đà thành nhỏ bé dễ say lòng người.
Ừh thì khe khẽ anh cười
Thành đô say một, nhưng mười phần em :”> (có mùi chém gió)
Em bướng bỉnh: kể nghe xem
kể mà không được phạt chầu kem, nước dừa.
Nhưng anh đâu phải tay vừa >:)
Bảo rằng kể một còn chừa hôm sau
Em xị mặt, kể mau mau
Anh bảo: (mùi chém gió nồng nặc)

Nước sông Hàn chuyển màu mấy bận
thì tình này vẫn mãi không thay
Sân ga hàng vạn những chuyến bay
thì tình này vẫn tìm về bến đỗ
Dẫu đất trời gieo giông bão tố
Anh nguyện một đời cam khổ cùng em.
Một chuyện tình dẫu vạn lượt người xem
Anh nguyện một đời sẽ cùng em vai chính.

Em nghẹn lời chỉ biết đứng làm thinh (phê rồi :”> )
Rồi khép mình
Tựa vào vai anh
Đà thành ơi! Đẹp lắm!

Mốc– 02h30 19/08/2011

ở đoạn đầu, “gọi cao nguyên” tức là gọi chàng trai đến từ cao nguyên, là mình ấy :”> nhân vật nữ chỉ là hư cấu thoi nhé ;)

Mạn phép được gửi tặng “những cô em gái Đà thành”! :”>

Categories
Nhật ký

Chuyện tình tôi

Đã quá lâu rồi mình không thực sự có lại cảm giác với viết lách. Nửa năm? Một năm? Có thể là lâu hơn. Lâu đến nỗi giờ mình mặc dù rất muốn viết gì đó nhưng chẳng thể tìm nổi cảm hứng. Ôi thời oanh liệt nay còn đâu? Lâu đến nỗi giờ hễ viết là y như rằng câu cú sẽ lủng củng, rời rạc, đọc chán chết. Lâu đến nỗi giờ viết lại mình có thể sẽ dính lỗi chính tả, điều mà mình chưa hề mắc phải kể từ khi mình biết ghi nhớ. Lớp 1 chăng? ;;)

Do vậy, những gì sắp được viết ra dưới đây có thể không hoàn toàn là giọng văn của mình, có thể không hoàn toàn là thằng Mốc trước đây đang viết nữa ;))

 

Ngày tháng năm,

Độ nửa năm nay mình luôn giữ thói quen đọc truyện ngắn trước khi đi ngủ. Đọc trên điện thoại. Cứ lên giường nằm là mở ra đọc, buồn ngủ thì quẳng điện thoại qua một bên và đánh một giấc dài. Thi thoảng gặp truyện hay thì đọc xong nằm thổn-thức một lát rồi mới ngủ :))

Mình không đọc teen-fictions, không đọc văn-học-mạng, mình đọc truyện ngắn thời chiến =)) Nguyễn Quang Sáng, Nam Cao… đọc tuốt tuồn tuột. Đọc hết của mấy ổng rồi quay qua đọc lại Nguyễn Nhật Ánh. Hết rồi lại đọc truyện ngẫu nhiên, lướt lướt trúng truyện nào đọc truyện đó. Phần đa là truyện đã được in thành sách, của các tác giả có tiếng, nhưng phần ít được mình cho là hay =))

Độ mấy tuần trước, khi đã đọc hết “vài trăm cuốn sách”, không thấy nhiều truyện hay nữa, thôi thì mở Eva.vn ra đọc thư các mợ tâm sự =))

Blogradio là một lựa chọn tốt hơn, nhưng nó không có phiên bản trên điện thoại, load rì rì, vô Eva cho nhanh, tiện thể còn cập nhật kiến thức giới tính tình dục =))

Dạo chuyên mục “Lời chưa nói”, mình bắt gặp một bài có cái tên rất kêu “Chuyện tình của chàng Gió“, mở ra đọc xem sao.

Mình thường không lướt trước độ dài của cái mình đọc, mà đọc ngay vài câu đầu, thấy thích thì đọc tiếp, không thì next cho em nhờ ;))

Đằng sau cánh cửa sắt khép hờ một nửa, ngôi nhà ven hồ vẫn nằm lặng im khuất sau cây liễu già rủ chấm đất, khoảng sân nhỏ được bày những bộ bàn ghế bằng gỗ, từng chậu hoa mẫu đơn chúm chím xếp sát nhau tạo ra nhiều khoảng không gian riêng biệt. Chẳng ai biết rằng, ngôi nhà này, giờ đây là quán cà phê mang cái tên kỳ lạ Biển Trúc ấy trước kia chính là nơi mà em đã sống.

Em…

Người con gái tôi đã từng làm tổn thương…

Ầu dzê, hay đó, đọc tiếp coi sao…

Thế rồi mình bị cuốn vào bài viết, đọc, đọc, đọc (đọc xong mới biết nó dài gớm :)) )

Cái cuốn hút mình không chỉ ở giọng văn nhẹ nhàng, khung cảnh được miêu tả đầy lãng mạn, đượm buồn, mà quan trọng hơn hết, mình thấy chính mình trong câu chuyện đó.

Nếu ai có thời gian thì nhấp link trên để đọc, còn không thì mình sẽ lược sơ qua:

Nhân vật kể chuyện là một chàng trai trẻ, hội đủ mọi thứ mà các cô gái mê mệt: học giỏi, nhà giàu, có tài ăn nói, và hơn hết là đẹp trai, phong độ. Anh ta “tự cho mình cái quyền đón nhận tình cảm của ai đó một cách hân hoan nếu tôi thích hoặc ném trả cho người ta một cách phũ phàng nếu tôi chẳng ưa.Tôi biết yêu từ rất sớm, yêu thì nhiều, mối tình nào cũng ngọt ngào và tha thiết lắm nhưng chân thành ra để mà giãi bày thì tôi có hiểu cái gì là tình yêu đâu, vì từ trước đến nay chỉ có các cô gái theo tôi chứ tôi nào đâu biết theo các cô gái. Vậy thì làm sao tôi hiểu được hai từ trân trọng nó có ý nghĩa thế nào trong tình yêu?”

Thế rồi anh ta gặp một cô bé nhỏ nhắn xinh xắn. Học chung lớp tiếng Pháp, dần dần, cô bé đi theo anh ta như hình với bóng, quan tâm thầm lặng cho anh ta. Năm lần bảy lượt anh ta làm tổn thương nhưng cô bé vẫn đi theo anh ta. Cuối cùng anh ta nhận ra mình có tình cảm thật sự với cô bé đó, nhưng bản tính lâu nay khiến anh ta không chắc chắn vào tình cảm đó, cộng thêm bản ngã không cho phép anh ta nói ra lời yêu.

Anh ta bị tai nạn, nằm viện. Cô người yêu cũ của anh ta tới thăm, gặng hỏi về cô bé đó, để cho qua chuyện, anh ta nói là không có gì đâu, đời nào anh ta yêu con bé đó. Rồi cô bé đừng ngoài nghe thấy, vùng chạy trong đau khổ.

Anh ta đi tìm cô bé, nhưng không một manh mối, cô bé đi thật rồi. Rồi thời gian trôi qua, 5 năm, 10 năm, anh ta vẫn độc thân dù đã ngoài 30 tuổi. Đợt gần đây công ty anh ta chuyển về gần một quán cà phê ven hồ. Không ngờ chủ quán là cô bé năm nào. Anh tình cờ phát hiện ra. Nhưng cô bé đã có chồng. Bao năm qua cô bé sống ở nước ngoài. Tất cả đã muộn màng. Anh ta bước đi với một nỗi ân hận trong lòng, nếu như ngày xưa anh nói cũng yêu em…

 

Chuyện tình tôi như chiếc bong bóng, đầy sắc màu nhưng dễ bay đi

E hèm. Đại loại chuyện là thế. Tất nhiên là mình chưa ngoài 30 tuổi =)) nên mình chỉ giống anh ta ở nửa đầu câu chuyện mà thôi.

À mà cũng không giống hẳn, vì mình nhà không giàu, dễ nhìn nhưng không đẹp trai =)) Điểm giống thứ nhất có lẽ là mình cũng đón nhận tình cảm của các cô gái, hết cô này đến cô khác nhưng chưa từng biết đến tình yêu đích thực. Điểm giống thứ 2 là khi đã trót yêu thật lòng thì mọi chuyện lại đổ vỡ. Âu cũng là quả báo, chăng?

Những người con gái mình đã từng yêu (ý ở đây là đã từng cặp đôi ấy), những người con gái mình đã từng khiến họ khóc, những lời nói, những hình ảnh, những kỷ niệm,.. mình nhớ hết. Thậm chí mình có thể kể ra một timeline chi tiết những cuộc tình của mình (mà ai lại làm thế ;;) ). Những bức thư tay, từ cấp 3, đầu đại học… mình vẫn còn giữ hết. Nói chung mình không phải quá tệ bạc theo cách mọi người nhìn một kẻ phụ tình :D

Mình cám ơn tất cả những người con gái đã đi qua tuổi xuân của mình, mặc dù không giúp mình biết tình yêu đích thực là gì, nhưng đã cho mình những ngày tháng của mơ mộng, những cảm xúc khó tả đầu đời. Hơn hết, cám ơn các bạn đã là quá khứ của mình, tất cả đều đã là và sẽ luôn là một phần hoài niệm trong mình. Mình có thể nhìn lại mà không cảm thấy hổ thẹn hay áy náy gì, bởi mình tin chắc là phần đông (trừ một số ít) trong số các bạn cũng chỉ là những rung động đầu đời (như mình), chả ai kêu gào thảm thiết ngày này qua tháng khác, chả ai đau khổ tình sầu đến mức làm điều điên dại. Tất cả chỉ là kỷ niệm đẹp mà thôi.

Nhưng, mình cũng không thể như thế mãi, cũng sẽ đến lúc mình phải suy nghĩ nghiêm túc về những mối quan hệ trước khi phải hối hận như chàng trai trên kia (nhưng không phải bây giờ, giờ đang FA :)) ). Chèn thêm bài nhạc này cho đúng tâm trạng =))

Bài viết “Tại sao mình vẫn độc thân” sẽ được đăng tải sau bài này ít ngày ;)) Ở bài đó mình sẽ nêu một chút về quan niệm của mình trong tình yêu, rộng hơn một chút là vài quan điểm sống của mình, giải thích vì sao mình không chọn yêu một người nào đó xung quanh mình đây mà chung thủy với kiếp sống độc thân suốt 4 năm đại học, bla bla bla =))

Bây giờ đi ngủ, à, đi đọc một số truyện, trau dồi từ vựng tiếng Việt và cách đặt câu :))

 

P/s: Có một điều mà không ai tin nhưng đó luôn là sự thật: Mình chưa có first-kiss =)) ê chề không :))