Categories
Nhật ký

Em, hàng xóm ơi!

Haha, tình hình rất chi là cấp bách, không viết ra không kìm được =))
Số là đang ngồi trong nhà, bên ngoài hàng xóm chửi nhau, chạy ra ban công ngó xem sao.
Nào ngờ thoáng thấy bóng dáng ai kia làm mình ngơ ngẩn.:”>
Mà cái “ai kia” đâu có xa xôi gì, hàng xóm cả năm nay rồi, mà tại chưa thấy mặt thôi.
Ước chừng em cũng chỉ đang học cấp 2, lớp 9 gì đó thôi.
Em đẹp và nụ cười như tỏa nắng.
Ngẫu hứng viết luôn mấy dòng thơ, gọi là, hehe! >:)

———

Trong nhà buồn bực, sao nóng quá
Hàng xóm chuyện chi, thấy ồn ào
Ra đứng ban công dò la chuyện
Thì ra là chửi bới đây mà.

Thằng nhỏ nhà này đánh nhỏ kia
Sứt đầu mẻ trán sao không thấy
Chỉ thấy tay chấn xước tà tà
Ấy thế mà to, sinh ra chuyện
Phụ mẫu sắp hàng đứng chửi nhau.

Ối giời ơi, chuyện của xóm làng
Mình không phận sự đứng hiên ngang
Định để đi vào, thôi không ngó
Ngờ nào thoáng thấy dáng ai kia..

Đám trẻ thơ sinh vừa tan học
Khăn quàng xanh đỏ vắt ngang vai
Em nổi bật lên với tóc dài
Và hàng mi đó, mắt trong veo
Tôi ngẩn nhìn theo, không nhấp nháy
Giật mình! Em cũng ngước lên đây
Bắt gặp tôi nhìn, em cười rạng
Để lộ hàm răng trắng bóng đầy
Nụ cười tỏa nắng khiến tim tôi
Nhảy nhót linh tinh, đập từng hồi.

Biết sao đây, phận kẻ trộm nhìn
Xao xuyến, rung rinh đâu có lạ
Nhưng nhờ bản lĩnh dăm mươi trận :-”
Nên chóng tìm lại cảm giác mình
Nở cười đáp lại, vờ lơ đãng ;;)
Vẫn biết em nhìn miết đó nha :>

Liếc thêm lần nữa em e thẹn :”>
Nhưng vẫn cười vui với bạn bè
Như thể vừa rồi chẳng có chi
Vô tư đùa nghịch đâu nghĩ gì
Có biết trên đây còn thi sĩ
Ngơ ngẩn nhìn em suốt xuân thì? :”>

 

Haha, viết chơi thôi, cái cảm giác lao xao đó khiến mình không thể không viết.
Chào em, hàng xóm nhỏ bé!

 

Mốc, Đà Nẵng, 2h34, 14/03/2011

By Mốc

Ngồi nhìn đời nơi cuối phố vắng...

17 replies on “Em, hàng xóm ơi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *