Categories
Nhật ký

Mình đang chiến đấu

Một ngày nữa lại sắp sửa qua đi, qua đi như vốn dĩ của nó. Vẫn biết Thời gian chẳng bớt 1s trong ngân quỹ vô hạn của nó để chờ ai cả, nhưng dường như mình đang phó mặc cho nó trôi qua. Tiếng thở của Thời gian vẫn mồn một, nhẹ nhàng nhưng gấp gáp, êm ái nhưng não lòng. Thời gian cứ thì thầm nhưng nạt nổ bên tai mình rằng hãy nhanh lên, nhanh nữa lên.

Nhanh ư? Tôi là một con người, sức tôi có hạn, Thời gian bảo tôi phải nhanh như thế nào nữa mới hài lòng đây? Sao Thời gian không thử một lần dừng lại và hỏi tôi rằng có mệt không? Lúc đó, chắc hẳn tôi sẽ dùng hết sức lực ít ỏi còn lại để vùng dậy và vượt lên trước Thời gian đấy! Mà thôi, Thời gian cứ đi đi, quan tâm đến kẻ mạt hèn này làm gì chứ, cứ đi đi, vì như thế, Thời gian mới chính là Thời gian chứ!

Ừh, Thời gian vẫn luôn là Thời gian, sao Thời gian sướng quá vậy, luôn được là chính mình, còn tôi, sự đời đã nhào nặn tôi thành một con người hoàn toàn khác. Tôi khao khát được là chính mình, được là mình trước kia. Nhưng sao khó quá vậy?

Một thằng bé mới lớn, ít hơn bạn cùng lớp nó 1 tuổi, đáng ra nó còn được thỏa thích vui chơi, được mẹ nuông chiều thì nó lại bị ném vào thứ hỗn độn mà nó chẳng biết đó là gì, chỉ biết người ta hay gọi đó là Cuộc sống. Không còn được bên bạn bè,  bố mẹ, nó đến một nơi chẳng có đến một người quen biết trước đó, ngoại trừ người anh trai hơn nó 2 tuổi. Một nơi mà đã biến nó từ một thằng bé nhanh nhảu, nghịch ngợm thành một người khô cằn và cứng nhắc. Cái Cuộc sống của nó khó khăn và khổ cực hơn nhiều người tưởng rất nhiều. Hãy thử tưởng tượng một thằng bé ngu ngơ chưa từng rời mẹ nửa bước, đột nhiên bị đưa đến một nơi hoàn toàn mới lạ, không có đến một người bạn cùng lớp cũ, không có đến một người họ hàng thân thích (chỉ có anh trai cũng mới sống ở đó được 1 năm).

Nhưng nó không yếu mềm, nó thích nghi với cuộc sống mới rất nhanh, nó có thêm nhiều người bạn mới, Cuộc sống của nó đã khá hơn tuy vẫn còn những khó khăn thử thách đang chờ đón nó.  Để có được sự đổi thay đó, nó đã phải chiến đấu hết sức mình. Và thử thách thì ngày một nhiều, đương nhiên, nỗ lực của nó cũng cần ngày một lớn hơn. Nó bước tiếp, dù biết rằng chân nó không mang giày và con đường nó đang bước có lắm chông gai.

Thời gian gần đây mình thật sự mệt mỏi, chán nản. Mình không làm được như những gì đã vạch sẵn, vì quá mệt mỏi. Mình muốn làm lắm chứ, nhưng mình không đủ sức nữa. Cái bài báo cáo mình đã làm gần xong, chủ quan không sao lưu cẩn thận, thế nên mất tiêu. Nhìn đến cái cảnh có trong tay bài báo cáo mới sao mình thấy xa vời quá. Bao nhiêu chuyện ập đến, mình chán nản, và chẳng còn tâm trí đâu để mà viết lại nữa. Mặc kệ nó, thời hạn nộp đã qua, đến đâu thì đến, mình mệt mỏi quá rồi.

Mình vẫn làm việc chăm chỉ và đều đặn. Vẫn là một người nhiệt tình với việc hỗ trợ online không công. Vẫn cố nén mình để trả lời những câu hỏi hết sức ngây ngô của những newbie. Vẫn giúp đỡ bạn bè, vẫn làm những việc mà mình thích. Ước gì mình có nhiều thời gian hơn để làm những việc đó, rất tiếc, một ngày luôn là 24h và chỉ 24h mà thôi. Có lẽ, sẽ có một lúc nào đó mình gục ngã mất thôi.

Mình cần một điểm tựa, mà thật tình là mình chưa biết cái điểm tựa đích thực đó đang ở đâu nữa. Mình đã gần như đánh mất cái điểm tựa mà cứ ngỡ đó sẽ là của riêng mình suốt cuộc đời này. Mình biết, và mình kiếm tìm một điểm tựa khác, thật sự rất khó để tìm ra, nhưng mình vẫn đang tìm. Nhưng nhanh đi thôi, mình sắp gục ngã mất rồi.

Chán nản, yếu đuối, mình tàn lụi dần. Để ngỏ….

Categories
Nhật ký

Một thoáng hoài niệm

Bàn tay nắm chặt bàn tay, thôi ta chia tay từ đây.

Mãi mãi không bao giờ quên những kỉ niệm bên người bạn thân!



Vậy là một năm đã trôi qua, kể từ cái ngày mà chúng ta chia tay nhau, B1 nhỉ. Một năm xa nhau không thể làm nguôi ngoai nỗi nhớ trong mỗi người phải không B1? Giờ này, mỗi người mỗi phương trời, có hay không, bạn đang nhớ về tôi?

Cuộc sống cứ bộn bề tấp nập với sự hối hả, bon chen. Đã bao giờ, bạn dành một phút để nhớ về cái gọi là “ngày xưa” đó chưa? Ừh, ngày xưa….

Ngày xưa, ở nơi đó, có thầy cô, bè bạn, có hạnh phúc, buồn tủi, có bạn và có tôi. Có một mái nhà chung, nơi mà bạn chạy co chân ù vào để tránh cơn mưa rào đầu hạ. Nơi mà tôi mở toang cánh cửa sổ cho gió lùa vào. Nơi mà thầy nhéo tai bạn. Nơi mà bạn khóc trên vai tôi…

B1 của những ước mơ!

Cả bạn và tôi, đều ấp ủ cho riêng mình những ước mơ hoài bão. Tuy ước mơ đó là khác nhau, nhưng chúng đều lớn lên từ một mái nhà – B1. Ước mơ đó bắt đầu với những cơn mưa rả rích cuối mùa hạ, tôi gặp bạn ở lớp học quân sự. Cái cảm giác của ngày đầu tiên đó tôi sẽ chẳng thể nào quên, bởi từ lâu, nó đã là một phần trong tôi. Những cánh phượng cuối cùng cũng đã rụng xuống, nhường chỗ cho những tà áo trắng tinh khôi bay trong gió thu. Năm học mới bắt đầu, năm học đầu tiên với những bỡ ngỡ, lạ lẫm.

Hì, mình vẫn còn nhớ như in, người đầu tiên phát biểu là thằng Minh ngố, trong tiết Công nghệ của thầy Tùng. Lúc đó thằng Minh ngồi ngoài dãy cửa ra vào bàn thứ 2 dưới lên. Nó đứng dậy trả lời mà mãi sau này mới biết, cái phong cách trả lời đó là của riêng nó, không lẫn đi đâu được. Àh ừh, nhắc đến đây mới nhớ, thầy Tùng, người thầy đầu tiên dạy mình thời cấp 3. Ấn tượng thầy để lại cho cả lớp là rất sâu sắc phải không nào. Thầy hiền, vui tính, giảng bài cặn kẽ. Tiếc là khóa B1 sau này không còn có cơ hội được thầy dạy nữa rồi, thầy đã chuyển trường mấy năm rồi.

Đã nhắc tới thầy Tùng, không thể không nhắc tới cô Hằng, giáo viên chủ nhiệm năm đầu tiên đó. Cô hay cười, hiền và thương học sinh lắm. Giờ nhắc đến cô, chắc cả lớp sẽ không khỏi nhớ mong, sẽ có người rưng rưng ấy chứ! Cô yêu lớp lắm. Cô bảo, B1 là lớp làm cô hạnh phúc nhất trong đời giáo viên của mình. Cô cũng thương thằng Khánh này lắm. Những lời nhỏ nhẹ mà cô dạy em năm đó, em sẽ mãi không quên đâu cô àh. Cô biết em học khá, nhưng lười học, cô thường bảo em lo mà học đi. Cô cứ dõi theo em, khuyên bảo em. Nhưng hồi đó, em đâu có biết gì chứ, cứ ham chơi, biếng học. Em đã làm cô phải lo lắng. Em đã không làm được như cô mong đợi. Giờ em mới hối tiếc thì đã muộn phải không cô. Nhưng em hứa, những lời dạy đó của cô, sẽ là hành trang để em vào đời. Em vẫn giữ mẫu giấy xé ra từ cuốn vở anh văn của em, chữ “thousand” mà cô viết vào đó khi em quên bẵng đi mất và hỏi cô. Giờ đây, em đang nhớ về cô trong nước mắt. Em lại khóc, lần thứ 2, vì nhớ cô. Đã lâu rồi em không khóc, cô để cho em khóc nhé, nhưng em chỉ có thể khóc một mình thôi cô àh. Em nhớ cô và lớp mình lắm. Nhớ 10B1 lắm.

Ừhm, B1, ở đó còn có chị nữa… Một buổi thứ 4 đi học về, chị bảo “nhóc làm em chị nhá“. “Ừh, làm thì làm”. Em đáp gọn lỏn mà không hề suy nghĩ. Nhưng em chưa bao giờ phải hối hận vì đã trả lời như thế cả. Có lẽ em sẽ không biết phải dùng lời nào nữa để kể lại những kỉ niệm đó, và cả nỗi nhớ này nữa. Em chỉ có thể nhắc lại cái câu mà em vẫn thường nói với chị mà thôi. “Chị là người quan trọng nhất của em, và không ai có thể thay thế chị trong em cả, mãi là như thế.”

Năm lớp 10 trôi qua với biết bao kỉ niệm. Ve lại kêu, phượng lại nở. Hè về! Mình cũng không nhớ mùa hè đó như thế nào nữa, chỉ biết là mình luôn mong vào năm học sớm để gặp lại bạn mà thôi.

Rồi năm 11 cũng tràn ngập những tiếng cười. Rồi kỉ niệm cứ nối tiếp kỉ niệm. Năm 11 chắc là năm nhiều biến cố nhất nhỉ. Hàng loạt những thay đổi, trong bạn, và cả trong tôi. Nhưng chúng ta vẫn là B1. Ước mơ của chúng ta lớn lên hàng ngày trong mái nhà đó. Nhiều biến cố là thế, nhưng mình không biết bắt đầu từ đâu cả, có lẽ, dịp khác mình lại kể.

Mùa hè cuối cùng, hết mùa hè này, chúng ta đã 12 rồi, nhanh thật nhỉ. Nhưng mùa hè đó cũng khó quên lắm. Chúng ta lại học quân sự. Những giờ học quân sự luôn thú vị như thế. Tiếng ve kia dường như không thể át được tiếng cười nơi đây.

Mỗi người cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nhưng chính điều đó đã làm gia đình B1 ta không còn gắn bó, vui vẻ như trước nữa. Năm cuối cấp luôn có những điều đáng quên đi, nhưng cũng có những điều mà ta sẽ mãi không thể quên. Dù  mâu thuẫn, rạn nứt nhưng chúng ta cũng đã có những giây phút tuyệt vời bên nhau, những giây phút mang tên “tuổi học trò”. Haha, những cuộc say tí bỉ cùng thầy Việt, thầy Việt đúng là “cao thủ”, tửu lượng ghê gớm luôn. Nhưng những lần mà thầy trò tỉ tê bên nhau, đó đều là những buổi liên hoan. Và một trong số đó là buổi liên hoan chia tay..

Những ngày cuối cùng bên nhau. Ai ai cũng dúi đầu vào sách vở, nhưng một nỗi buồn như vô hình mà hữu hình luôn hiện hữu đâu đây. Rằng chúng ta sẽ phải xa nhau, sẽ phải rời xa mái nhà 3 năm gắn bó. Chưa bao giờ mà chúng ta ghét hoa phượng và tiếng ve đến thế. Nhưng phượng vẫn nở và ve vẫn kêu, và hè vẫn đến. Những giây phút cuối cùng bên nhau. Chúng ta cố cười thật tươi để chụp tấm hình kỉ niệm, nhưng sao khóe mắt cứ đỏ hoe như thế? Mình muốn ôm bạn một lần, muốn nói với bạn rằng mình rất quý bạn, mình sẽ nhớ bạn lắm. Nhưng mình không làm được, và giây phút cuối cùng đó đã qua đi. Đôi chân đã rảo bước đến cổng trường, nhưng sao nó không muốn bước qua, nó cứ muốn quay lại và chạy về cái bàn học thân yêu. Muốn được một lần nữa rượt đuổi khắp lớp, muốn được chạy khắp sân trường như lần thầy phạt. Sẽ nhớ lắm, tự nhủ như thế và bước qua, nhìn lại, và chạy thật nhanh, như chạy trốn cái thực tại là mình đã xa nhau thật rồi.

Xin gửi lại trường, những kỷ niệm về nhau
Tuổi bé thơ ơi, ta gửi người ở lại
Mắt đong đầy nắng, con tim đầy khắc khoải
Thổn thức nghẹn ngào – thôi nhé trường ơi !

Thôi nhé, trường ơi. Tạm biệt nhé, B1 thân thương. Mãi nhớ về nhau nhé… Mình yêu các bạn.

Trần Đình Khánh

Categories
Nhật ký

Ấy và nhỏ

Ngay lúc này đây, 3h31, có ai còn thức? Không, không còn ai thức nữa đâu, chỉ những con tim còn thao thức vì nhớ về nhau mà thôi!

Nhớ về một thời đã qua. Đó là cái thời mà những đứa trẻ chỉ biết ăn, học và quậy mà thôi! Cũng có lúc, đôi mắt to, tròn, long lanh của những đứa trẻ đó cũng lủng lẳng những giận hờn vu vơ của tình yêu tuổi học trò! Rồi đôi mắt đó cũng lại sáng lên khi ấy nói “xin lỗi nhé”. Cái miệng lại chúm chím, rồi vụt chạy mất, để lại một người còn mãi nhìn theo cái bóng dáng nhỏ bé, đôi bàn chân thoăn thoắt đó.

Ấy nói “kẹo nè, ăn đi”! Huh? Ngạc nhiên hén, tự dưng bữa nay ấy tốt ghê ta! Mà có sao đâu, ấy tốt thì nhỏ có kẹo ăn, hí hí! Nhỏ lại cười tít mắt, nhận lấy cây kẹo mút to tổ chảng!

– Oái, to thế này sao ăn hết nà!

– Vậy để ấy ăn cùng nhỏ nhá!

– Hứ! Không chịu đâu!

Rồi lại vụt mất! Nhỏ cứ như con chim chích vậy, bé xíu àh, hai chân ngắn cũn cỡn mà chạy nhanh khiếp, lấy được kẹo rồi là vèo đi đâu mất, chả để cho ấy được nhìn cái miệng chúm chím của nhỏ mút kẹo, kẹo dâu nhá, rồi môi nhỏ sẽ đỏ chóe lên cho coi, khi ấy sẽ đáng iu tuyệt cú mèo. Ấy thế mà nhỏ vô tình lắm, có biết chi đâu, chắc là giờ này đang mút kẹo trong lớp chứ chi, ghét thế!

Hì, nói là ghét thế thôi, chứ sao mà ghét nhỏ được! Có cho tiền cũng chả ghét nhỏ được. Nhỏ đáng yêu và tinh nghịch thế cơ mà!

– Nhỏ ơi!

– Ơi?

– Nhanh nhỉ!

– Nhanh gì?

– Thì đó!

– Đó gì?

– Hoa phượng kìa!

– Thì sao?

– Thì hè về!

– Hè về thì sao?

– …

Hứh! Không thèm nói nữa! Nhỏ lại cứ vô tư thế đó, chả chịu để ý chi ai cả. Ấy muốn nói là hè về thì ấy sẽ phải xa nhỏ, biết chưa hử? Mà sao ấy không nói được nhỉ?

– Ừh, ấy hái hoa phượng cho nhỏ đi!

Hịc, ngồi đó mà say mê với cây kẹo mút đi, chỉ giỏi mỗi sai vặt, đợi tí, có liền.

– Nè!

– Úi, đẹp thế! Aaahhh! Coi có gì nè!! – Nhỏ chỉ vào chùm hoa phượng.

Ấy cúi xuống! Chụt:-*!

– Thưởng cho ấy đó!

– …

– …

– …

– Sao thế? Không thích à? Không thích thì thôi, lần sau hem hun nữa

– Mình đi chơi nha!

– Chơi đâu

– Đi ăn kem nhá!

– Thoai, về đã!

– Nhỏ giận à?

– Hứh

– Ừh, ấy thích lắm, cảm động lắm!

– Hí hí!

– Nhỏ nì?

– Gì?

– Ấy thích nhỏ!

– …

– …

– Đi ăn kem thoai, đứng đây chi, nắng!

Nhỏ lại thoăn thoắt, nắm lấy tay ấy và kéo đi! Tay nắm tay, cả nhỏ và ấy là hai người hạnh phúc nhất trên đời!

– Êh, nhỏ kéo ấy đi đâu thế này?

– Thì đi lấy xe đạp rồi đi ăn kem!

– …

– Sao thế? Không đi nữa àh!

– Àh ờh, nhưng xe đạp đằng kia cơ mà, đường này đến nhà vệ sinh mà?

– Hảh?

Thì ra, “ấy thích nhỏ” làm nhỏ hạnh phúc quá, chả biết chi nữa, kéo ấy đi mà trong đầu cứ có mỗi “ấy thích nhỏ, ấy thích nhỏ” thôi, nên cứ “ngựa quen đường cũ” mà đi thoai (hay vào nhà vệ sinh chải chuốt đây mà ).

***o0o***

– Lên xe đi!

– Từ từ nà!

– Được chưa?

– Òi!

– 2 3, kem Vịt thẳng tiếnnnnnn!!!!!

Ngày đó, người ta thấy có 2 đứa nhỏ, chở nhau trên chiếc xe đạp, phía trước giỏ xe là một nhành hoa phượng đỏ thắm, đang đạp những vòng tròn thân thương là một thằng nhỏ, đẹp trai, đôi má hồng hào (đạp xe giữa nắng ), và ngồi sau là một con bé với cái váy trắng tinh, đôi mắt to tròn, cái miệng thì chúm chím, đôi môi đỏ chót (lại kẹo mút ). Nhỏ dang tay dang chân là hét lên aaaaaaaa thật thoải mái (mang váy mà dang chân ).

Phùh, “KEM VỊT”, nhìn thấy cái bảng mà ấy mừng như nhìn thấy vàng (nãy chừ đạp xe mệt quá, đến nơi òi), còn nhỏ thì hơn cả thấy vàng nữa.

– Ủa, đâu òi ta?

– Đây nè!!!!! – Nhỏ gọi lớn rồi vẫy vẫy cái tay búp măng nhỏ xíu, hai mắt chớp chớp, ôi, đáng iu thế!!

Hựh! Ấy đang loay hoăy cất xe, thế mà nhỏ đã chiễm chệ trong bàn với cái ly kem dâu to tướng trước mặt tự lúc nào rồi (nhỏ có vẻ khoái món dâu nhỉ).

– Ôi!!!! – Nhỏ thốt lên

– Gì thế!

– Ngon! Hí hí!

– Hịc, ăn đi!

Trời, gì thế kia? Ấy đang cắm cúi từng muỗng kem, nghe nhỏ thốt lên, “ôi” ấy ngẩng đầu lên, “hịc, ăn đi” rồi lại cúi xuống. Nhưng sao tim ấy lại thế, sao nó đập nhanh thế (say nắng chăng ). Nhỏ xinh quá! Ngày nào cũng thấy nhỏ mà sao tự nhiên hôm nay nhỏ xinh tuyệt thế? Xinh thì ngẩng lên ngắm tiếp , ấy vờ như lấy cái khăn để nhìn nhỏ, sao bỗng dưng mất cả tự nhiên thế nhỉ?

– Lại đây nào! – Ấy ngoắt tay và nói!

– Sao cơ?

– Cúi lại gần đây lau cho nào, kem dính cả mặt kìa

– Lại gần tí nữa nà!

– …

Chụttttt!!!!!!

………………….

……………………………….

……………………………………………

Thời gian, mọi thứ xung quanh như ngừng lại……..

(Ngừng lại òi thì để mai mốt viết tiếp, hí hí, bibi mấy đứa nhá, chờ tiếp phần sau )

– tác giả: Trần Đình Khánh

– nickname: Khỉ Mốc

http://khimoc.com