Categories
Nhật ký

Is it?

The third time I have to force me to do this in my lifetime.
Is it hard? Yes.
Is it hurt? Yes.
Is it worth? Yes, maybe.

Categories
Quotes

Sẽ có những đớn đau không thành lời

Categories
Nhật ký

Những người mẹ trẻ

Những lúc cuối tuần có chút thời gian là mình lại đi siêu thị. Không phải để mua đồ, mà để ngắm trẻ con. Mình thích trẻ con và luôn là như thế. Thích ngắm những đứa còn ngậm sữa trong nôi, thích nhìn những đứa mới lững chững tập đi, thích những đứa “choai choai” chạy khắp mọi ngóc ngách rồi trêu nhau chí choé. Trẻ con khóc suốt đó thôi nhưng mấy khi buồn, người lớn cười suốt trên môi nhưng lòng mấy khi vui.
Mình cũng thích ngắm những bà mẹ trẻ, những người sinh con khi còn rất trẻ. Họ toát lên một vẻ lôi cuốn lạ kỳ.

Ở họ có cả hạnh phúc lẫn khổ đau, dù ít hay nhiều, hạnh phúc đó không thể giấu đi và khổ đau đó không thể xoá mờ. Cái cách họ nhìn con không thể tả bằng lời.
Ở họ có cả hy vọng và lo lắng, thế giới của họ đang xoay quanh thiên thần bé nhỏ trong nôi kia. Họ có lý do để cố gắng, và cũng có lý do để sẵn sàng từ bỏ.
Ở họ có cả mạnh mẽ lẫn mềm yếu, có cả sự che chở (dành cho con) và cần sự chở che (dành cho mình). Họ có thể làm tất cả nhưng dường như lại chẳng thể làm gì.
Ở họ có cả tràn trề và mỏi mệt, cả căng đầy lẫn héo úa, cả rực rỡ lẫn tàn phai. Họ có tất cả dành cho con và chẳng còn gì dành cho mình.

Sự hài hoà của những mâu thuẫn trong một người mẹ trẻ tạo nên sức hấp dẫn của họ. Ánh mắt họ là ánh mắt của sự đấu tranh cho nhiều điều trái ngược, ánh mắt đó, riêng nó, đã là quá tuyệt vời.

Những người mẹ trẻ

Categories
Nhật ký

Hình bóng tương tư

Đằng sau lớp kiếng dày cộm, Sài Gòn trở nên rất khẽ. Góc quán mờ mịt chất chứa một kẻ đang gặm nhấm nỗi cô đơn lúc lạnh đến đông về. Từ góc này nhìn xuống đường, cứ thi thoảng kẻ đó lại tấm tắc khen thầm rồi tự ấp ủ lấy cho mình một bóng hình mỗi khi bắt gặp cô gái nào đó mang áo sơmi trắng chạy lướt qua.

Có người vừa bước ra, trong vô thức, kẻ đó ngước lên nhìn, một chị gái trẻ trung, mặc chiếc áo sơmi màu trắng mỏng tang, xinh xắn, trắng trẻo, nuột nà, đẫy đà và không mặc bra. Bước ra ngồi lại bước vào trong thoáng chốc, nhưng cái hình ảnh đó đủ để ám ảnh cả một đời trai của kẻ độc hành khờ dại.

 Hình bóng tương tư

Categories
Nhật ký

Ngưỡng trưởng thành

Khi có quá nhiều rộng lớn mà không có một chút nhỏ bé cho riêng mình.
Khi có quá nhiều điểm đến mà không có một nơi để dừng chân.
Khi có quá nhiều yêu thương mà không có một ai để ân cần.
Khi có quá nhiều người để quen mà không có một người để thân.
Khi có quá nhiều nơi để ra đi mà không có một nơi để trở về.
Là khi con người ta đạt đến ngưỡng, ngưỡng của sự trưởng thành.

Nhân lúc đang ngấp nghé ở cái ngưỡng đó, tạo cho mình một thói quen, biến một nơi thành thân thuộc. Có thể là uống cafe ở bờ kênh mỗi sáng, nghe nhạc ở phòng trà mỗi tối. Dù chỉ là uống một ly, nghe một bản nhạc và ngồi một mình.

Tạo cho mình một thói quen và biến một nơi thành thân thuộc, để 5 năm, 10 năm hay 20 năm nữa, khi thói quen đó vẫn còn, nơi đó vẫn còn, mình sẽ không cảm thấy cô đơn, như bây giờ.

-113141131213 –