Trang chủ / Nhật ký / Tiếng Đàn Tôi
Tiếng Đàn Tôi

Tiếng Đàn Tôi

Tối cuối tuần, lang thang không biết vô tình hay hữu ý, tạt đại vào một quán cafe nhạc sống vì chẳng còn quán nào mở cửa để mà vào. Khi vào cũng hơi ngỡ ngàng là không biết có vào lộn chỗ không nữa, vì xung quanh toàn là người đứng tuổi. Ngồi lại 1 chút xem sao.

Quán là tầng trệt của một ngôi nhà khá nhỏ, bài trí được khoảng 10 cái bàn nhỏ cho khách ngồi, ở giữa có một khoảng không nhỏ đủ để nhảy đầm vui thú. Khách ghé quán chỉ toàn những người trên 40, phần lớn chắc là 45-50. Họ ăn mặc khá sang trọng. Tuy lạc lõng nhưng mình thấy thích thú dần. Quán mở từ 20h đến 23h mỗi ngày. Khi khách ra về hết, mình nán lại trò chuyện một lát với cô chủ quán.

Cô tâm sự, quán là tâm huyết, là niềm đam mê của cô và chú. Thời gian đầu mở quán ít ai biết, cô chú ban ngày phải đi làm thêm để ban đêm nuôi quán. Chú đánh đàn, cô phụ sổ sách. Vì niềm yêu âm nhạc mà cô chú không từ bỏ. Dần dà quán cũng đông khách hơn. Khách là những người lớn tuổi, họ cũng yêu âm nhạc như cô chú. Với nhiều người, quán là điểm đến thường xuyên, là niềm vui của họ. Một nơi để họ tìm những người đồng cảm, một nơi để họ sẻ chia tình yêu âm nhạc. Họ hát cho nhau nghe một cách tự nhiên, họ tay trong tay nhảy múa vui vẻ. Với họ, quán giúp họ quên đi nỗi phiền muộn của cuộc sống lo toan.

Mình cũng cảm thấy thế. Ở mỗi người khách ra về luôn có vẻ gì đó tiếc nuối, kiểu như họ muốn vui ca lâu hơn nữa. Cô chủ quán là một người dễ mến. Qua cách trò chuyện, mình dễ dàng cảm nhận được tình yêu âm nhạc lớn lao trong cô. Và cả niềm vui của cô khi cô mang lại niềm vui cho người khác. Cô nhiệt tình và chân thành. Những người yêu dòng nhạc trữ tình, hoặc là những người trí thức, hoặc cũng phải là những người đàng hoàng đứng đắn. Họ cũng là người yêu đời và nhiều cảm xúc chôn dấu.

Có lẽ mình sẽ ghé quán nữa. Trò chuyện thêm với những vị khách. Có lẽ mình không đủ vai vế để là bạn của họ, nhưng ở cuộc sống xô bồ hối hả này, tìm niềm vui đã khó, tìm được người cùng sẻ chia niềm vui lại càng khó hơn.

Nếu ghé quán thường xuyên thì mình phải tính toán lại kế hoạch chi tiêu :)) Nhưng mình sẽ cố gắng ghé nhiều nhất có thể, khi mà không lâu nữa mình sẽ giã biệt mảnh đất này.

*

    Scroll To Top