Trang chủ / Thơ ca / Thơ thời cấp 3
Thơ thời cấp 3

Thơ thời cấp 3

Hồi cấp 3, những lúc hứng lên là mình lại làm thơ, làm cho ai, làm để là gì, không biết! Làm xong rồi cứ tiện tay nhét dưới ngăn bàn, rồi có người sẽ đọc, kệ, không quan tâm, viết xong để đó. Thế rùi cái thằng cha cùng bàn khác buổi cũng hứng làm thơ, thế là hai bên trao đổi, khà khà, cũng 2 3 năm rồi, nay còn sót lại vài mẩu giấy nhơ nhớp, nhàu vò, chắp vá nhưng vẫn còn chứa đựng cái cảm xúc một thời, một thời mà mình và các bạn chắc sẽ khó quên đó nhỉ.

Ngỡ rất dài mà mười hai năm rồi đó
Một nửa bước chân cũng sắp sửa vào đời
Buồn vời vợi, nhớ thầy cô, bè bạn
Chưa xa mà lòng đã thấy gần xa
Ngỡ thật dài mà mười hai năm rồi đó
Ngoảnh mặt lại trông ngỡ chỉ một ngày
Là một ngày với biết bao kỉ niệm
Đã in hằn gần kín trái tim ta
Duy chỉ còn một chỗ, để dành cho ai đó
Để thấm sâu để trọn kiếp mong chờ
Để nói: “ yêu lắm mà tôi phải hững hờ”
Để hướng về tương lai đang sắp tới.
————————————————–

Thời đi học tôi còn là đứa trẻ
Sống vô tư vui vẻ chẳng chút buồn
Nhưng một ngày bỗng giọt lệ sầu tuôn
Khi biết mình sắp chia tay người ấy
Buồn that buồn vì người như chẳng thấy
Chẳng quan tâm tình cảm của ai kia
Trong lớp đâu phải ai cũng như vậy
Người ta trao ánh mắt nhìn tin cậy
Gửi đến nhau bằng muôn vạn niềm tin
Nghĩ đến ta kẻ cô đơn buồn tủi
Vì một ai kia trót lỡ lạnh lùng
Nỡ dập vùi tình yêu vừa mới chớm
Như mầm non chấp chới giữa gió mưa
Như con thuyền đang trong cơn giông bão
Thôi đắm rồi, lòng đau đớn xiết bao
———————————————

Tiết năm rồi ta đói bụng quá rồi
Ngồi suy nghĩ vẩn vơ, ngồi suy nghĩ
Phải làm chi, ta biết phải làm chi
Thôi đành thế, ta đành phải như thế
Vẫn ngồi nghe nhưng không phải là nghe.
———————————————–

Mới hai năm chinh chiến trên tình trường
Ta sung sướng được phong làm đại tá
Với phát súng đầu tiên ta bắn phá
Ôi may thay ta đã hạ được nàng
Người con gái thật hiền thật giỏi giang
Thật thuỳ mị dịu dàng và ngoan ngoãn
Thật nết na thật vui vẻ đoan trang
Ánh mắt nàng như ngọn lửa chói chang
Thiêu đốt bao chàng vẫn đang thầm để ý
Chỉ riêng ta là cảm thấy vô vị
Vì bên nàng mà chẳng làm được chi
Nên phải mang một gánh nặng tâm lí
Thôi quyết định nói em lời chia li
Nhưng may thay vẫn được làm đại uý
Khi tất cả mọi người đều đồng ý
Trao cho ta trách nhiệm nặng nề hơn
Là phải “vờn” bà chị kia trên khối
Làm người ta thao thức buồn đơn côi
Để đến khi mọi vhuyện nó đã rồi
Kiếm cơ hội làm bao điều tăm tối
Nhưng lương tâm sao bỗng thấy có tội
Dừng lại đây, thôi dừng lại đây thôi
Ta tiếc gì hỡi một lời xin lỗi
Vội cánh thư “em biết em sai rồi
Và xin chị cho em một cơ hội
Để sửa sai tội lỗi đã gây ra”
Thôi người ơi tha thứ nhanh đi mà
Đừng giận nữa hãy cười với “anh” nhá
Để “anh” được phong lên hàm đại tá
Trọn một kiếp bên “em” cho đến già
***** *****

Một buổi chiều khi tuần đã trôi qua
Lòng hồi hộp xốn xang mà lạ quá
Người bước bên ta không biết tự lúc nào
Với câu chào và nụ cười dìu dịu
Và ta cũng cười vì biết mình đã yêu
————————————

 

Mình cũng biết là một số chỗ nên sửa lại, nhưng chắc có lẽ xin phép các bạn được giữ lại nguyên bản của nó như mấy năm về trước, để thể hiện rõ chất ngẫu hứng trong thơ học trò. Hì hì!  À, toàn bộ là do anh bạn ngồi cùng bàn của lớp buổi chiều sáng tác ;))

*

  1. 3 năm kể từ ngày đăng bài này rồi, và gần 6 năm kể từ cái thời đẹp đẽ đó qua đi rồi. Thời gian sao trôi nhanh quá chừng. Nhớ ngày xưa quá :-(

  2. Có một thời như thế…

Scroll To Top