Is it?

Is it?

The third time I have to force me to do this in my lifetime. Is it hard? Yes. Is it hurt? Yes. Is it worth? Yes, maybe. Xem thêm »

*

Chuyện tình tôi

Chuyện tình tôi

Đã quá lâu rồi mình không thực sự có lại cảm giác với viết lách. Nửa năm? Một năm? Có thể là lâu hơn. Lâu đến nỗi giờ mình mặc dù rất muốn viết gì đó nhưng chẳng thể tìm nổi cảm hứng. Ôi thời oanh liệt nay còn đâu? Lâu đến nỗi giờ hễ viết là y như rằng câu cú sẽ lủng củng, rời rạc, đọc chán chết. Lâu đến nỗi giờ viết lại mình có thể sẽ dính lỗi chính tả, điều mà mình chưa hề mắc phải kể từ khi mình biết ghi nhớ. Lớp 1 chăng? Do vậy, những gì sắp được viết ra dưới đây có thể không hoàn toàn là giọng văn của… Xem thêm »

*

Yêu một người ở xa

Yêu một người ở xa

Sưu tầm… Yêu một người ở xa, một ngày của anh sẽ bắt đầu sớm hơn một chút. Chẳng biết từ bao giờ dậy nhắn offline cho em đã thành một thói quen thường ngày trước khi đi học. Thú thực anh muốn hàng sáng gọi em dậy cơ, nhưng em học chiều, lại toàn thức khuya nên tha cho ngủ nướng thêm chút xíu đó. Yêu một người ở xa, anh luôn thành ca sĩ bất đắc dĩ hát qua điện thoại mỗi khi em buồn. Dù anh biết mình hát chẳng hay, nhưng không tình nguyện “khoe” giọng hát Chaien này ra thì biết làm sao để đuổi nỗi buồn không trú lại nơi cảm xúc của em… Xem thêm »

*

Yêu xa

Yêu xa

…là bật khóc khi chạm tay vào màn hình mà không cảm nhận được gì trong khi ở bên kia, tay anh cũng áp vào màn hình như thế…Màn hình góc cạnh, khô khan, không có tình cảm gì nên thành ra dù có tỏa nóng vì làm việc nhiều giờ, em cũng thấy nó lạnh. Chả có phép lạ nào đưa hơi ấm từ đôi bàn tay anh lan qua màn hình, truyền tới em cả…Anh bảo tay anh lạnh, thường bị lạnh lắm; nhưng nếu được nắm tay anh, em biết mình sẽ thấy ấm áp lắm lắm; và vì tay em ấm, nên nếu có thể nắm tay anh, em sẽ tặng anh thật nhiều hơi ấm… Xem thêm »

*

Em lặng yên

Em lặng yên

Mùa thi… Tôi có thể thi lại đến vài lần Nhưng không thể lỡ những giây phút được gần em… Bởi đó là duy nhất và mãi mãi một mai xa vời sẽ không thể nào tìm lại được… Tình em tôi viết nên thơ Xa vời khoảng cách ngẩn ngơ ngóng nhìn Em lặng yên đứng một mình Đằng sau dấp dáng thư sinh đứng chờ Em lặng yên chút hững hờ Về đi anh hỡi xin chờ năm sau Thời gian nhè nhẹ qua mau Một năm chóng vánh, xa nhau khung trời Em giờ êm ấm xứ người Dáng thư sinh nọ vẫn cười lệ đau… Mốc – Đà Nẵng 04h14 19/06/2011 Xem thêm »

*

Xem thêm
Scroll To Top