Trang chủ / Nhật ký / Một thoáng hoài niệm
Một thoáng hoài niệm

Một thoáng hoài niệm

Bàn tay nắm chặt bàn tay, thôi ta chia tay từ đây.

Mãi mãi không bao giờ quên những kỉ niệm bên người bạn thân!



Vậy là một năm đã trôi qua, kể từ cái ngày mà chúng ta chia tay nhau, B1 nhỉ. Một năm xa nhau không thể làm nguôi ngoai nỗi nhớ trong mỗi người phải không B1? Giờ này, mỗi người mỗi phương trời, có hay không, bạn đang nhớ về tôi?

Cuộc sống cứ bộn bề tấp nập với sự hối hả, bon chen. Đã bao giờ, bạn dành một phút để nhớ về cái gọi là “ngày xưa” đó chưa? Ừh, ngày xưa….

Ngày xưa, ở nơi đó, có thầy cô, bè bạn, có hạnh phúc, buồn tủi, có bạn và có tôi. Có một mái nhà chung, nơi mà bạn chạy co chân ù vào để tránh cơn mưa rào đầu hạ. Nơi mà tôi mở toang cánh cửa sổ cho gió lùa vào. Nơi mà thầy nhéo tai bạn. Nơi mà bạn khóc trên vai tôi…

B1 của những ước mơ!

Cả bạn và tôi, đều ấp ủ cho riêng mình những ước mơ hoài bão. Tuy ước mơ đó là khác nhau, nhưng chúng đều lớn lên từ một mái nhà – B1. Ước mơ đó bắt đầu với những cơn mưa rả rích cuối mùa hạ, tôi gặp bạn ở lớp học quân sự. Cái cảm giác của ngày đầu tiên đó tôi sẽ chẳng thể nào quên, bởi từ lâu, nó đã là một phần trong tôi. Những cánh phượng cuối cùng cũng đã rụng xuống, nhường chỗ cho những tà áo trắng tinh khôi bay trong gió thu. Năm học mới bắt đầu, năm học đầu tiên với những bỡ ngỡ, lạ lẫm.

Hì, mình vẫn còn nhớ như in, người đầu tiên phát biểu là thằng Minh ngố, trong tiết Công nghệ của thầy Tùng. Lúc đó thằng Minh ngồi ngoài dãy cửa ra vào bàn thứ 2 dưới lên. Nó đứng dậy trả lời mà mãi sau này mới biết, cái phong cách trả lời đó là của riêng nó, không lẫn đi đâu được. Àh ừh, nhắc đến đây mới nhớ, thầy Tùng, người thầy đầu tiên dạy mình thời cấp 3. Ấn tượng thầy để lại cho cả lớp là rất sâu sắc phải không nào. Thầy hiền, vui tính, giảng bài cặn kẽ. Tiếc là khóa B1 sau này không còn có cơ hội được thầy dạy nữa rồi, thầy đã chuyển trường mấy năm rồi.

Đã nhắc tới thầy Tùng, không thể không nhắc tới cô Hằng, giáo viên chủ nhiệm năm đầu tiên đó. Cô hay cười, hiền và thương học sinh lắm. Giờ nhắc đến cô, chắc cả lớp sẽ không khỏi nhớ mong, sẽ có người rưng rưng ấy chứ! Cô yêu lớp lắm. Cô bảo, B1 là lớp làm cô hạnh phúc nhất trong đời giáo viên của mình. Cô cũng thương thằng Khánh này lắm. Những lời nhỏ nhẹ mà cô dạy em năm đó, em sẽ mãi không quên đâu cô àh. Cô biết em học khá, nhưng lười học, cô thường bảo em lo mà học đi. Cô cứ dõi theo em, khuyên bảo em. Nhưng hồi đó, em đâu có biết gì chứ, cứ ham chơi, biếng học. Em đã làm cô phải lo lắng. Em đã không làm được như cô mong đợi. Giờ em mới hối tiếc thì đã muộn phải không cô. Nhưng em hứa, những lời dạy đó của cô, sẽ là hành trang để em vào đời. Em vẫn giữ mẫu giấy xé ra từ cuốn vở anh văn của em, chữ “thousand” mà cô viết vào đó khi em quên bẵng đi mất và hỏi cô. Giờ đây, em đang nhớ về cô trong nước mắt. Em lại khóc, lần thứ 2, vì nhớ cô. Đã lâu rồi em không khóc, cô để cho em khóc nhé, nhưng em chỉ có thể khóc một mình thôi cô àh. Em nhớ cô và lớp mình lắm. Nhớ 10B1 lắm.

Ừhm, B1, ở đó còn có chị nữa… Một buổi thứ 4 đi học về, chị bảo “nhóc làm em chị nhá“. “Ừh, làm thì làm”. Em đáp gọn lỏn mà không hề suy nghĩ. Nhưng em chưa bao giờ phải hối hận vì đã trả lời như thế cả. Có lẽ em sẽ không biết phải dùng lời nào nữa để kể lại những kỉ niệm đó, và cả nỗi nhớ này nữa. Em chỉ có thể nhắc lại cái câu mà em vẫn thường nói với chị mà thôi. “Chị là người quan trọng nhất của em, và không ai có thể thay thế chị trong em cả, mãi là như thế.”

Năm lớp 10 trôi qua với biết bao kỉ niệm. Ve lại kêu, phượng lại nở. Hè về! Mình cũng không nhớ mùa hè đó như thế nào nữa, chỉ biết là mình luôn mong vào năm học sớm để gặp lại bạn mà thôi.

Rồi năm 11 cũng tràn ngập những tiếng cười. Rồi kỉ niệm cứ nối tiếp kỉ niệm. Năm 11 chắc là năm nhiều biến cố nhất nhỉ. Hàng loạt những thay đổi, trong bạn, và cả trong tôi. Nhưng chúng ta vẫn là B1. Ước mơ của chúng ta lớn lên hàng ngày trong mái nhà đó. Nhiều biến cố là thế, nhưng mình không biết bắt đầu từ đâu cả, có lẽ, dịp khác mình lại kể.

Mùa hè cuối cùng, hết mùa hè này, chúng ta đã 12 rồi, nhanh thật nhỉ. Nhưng mùa hè đó cũng khó quên lắm. Chúng ta lại học quân sự. Những giờ học quân sự luôn thú vị như thế. Tiếng ve kia dường như không thể át được tiếng cười nơi đây.

Mỗi người cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nhưng chính điều đó đã làm gia đình B1 ta không còn gắn bó, vui vẻ như trước nữa. Năm cuối cấp luôn có những điều đáng quên đi, nhưng cũng có những điều mà ta sẽ mãi không thể quên. Dù  mâu thuẫn, rạn nứt nhưng chúng ta cũng đã có những giây phút tuyệt vời bên nhau, những giây phút mang tên “tuổi học trò”. Haha, những cuộc say tí bỉ cùng thầy Việt, thầy Việt đúng là “cao thủ”, tửu lượng ghê gớm luôn. Nhưng những lần mà thầy trò tỉ tê bên nhau, đó đều là những buổi liên hoan. Và một trong số đó là buổi liên hoan chia tay..

Những ngày cuối cùng bên nhau. Ai ai cũng dúi đầu vào sách vở, nhưng một nỗi buồn như vô hình mà hữu hình luôn hiện hữu đâu đây. Rằng chúng ta sẽ phải xa nhau, sẽ phải rời xa mái nhà 3 năm gắn bó. Chưa bao giờ mà chúng ta ghét hoa phượng và tiếng ve đến thế. Nhưng phượng vẫn nở và ve vẫn kêu, và hè vẫn đến. Những giây phút cuối cùng bên nhau. Chúng ta cố cười thật tươi để chụp tấm hình kỉ niệm, nhưng sao khóe mắt cứ đỏ hoe như thế? Mình muốn ôm bạn một lần, muốn nói với bạn rằng mình rất quý bạn, mình sẽ nhớ bạn lắm. Nhưng mình không làm được, và giây phút cuối cùng đó đã qua đi. Đôi chân đã rảo bước đến cổng trường, nhưng sao nó không muốn bước qua, nó cứ muốn quay lại và chạy về cái bàn học thân yêu. Muốn được một lần nữa rượt đuổi khắp lớp, muốn được chạy khắp sân trường như lần thầy phạt. Sẽ nhớ lắm, tự nhủ như thế và bước qua, nhìn lại, và chạy thật nhanh, như chạy trốn cái thực tại là mình đã xa nhau thật rồi.

Xin gửi lại trường, những kỷ niệm về nhau
Tuổi bé thơ ơi, ta gửi người ở lại
Mắt đong đầy nắng, con tim đầy khắc khoải
Thổn thức nghẹn ngào – thôi nhé trường ơi !

Thôi nhé, trường ơi. Tạm biệt nhé, B1 thân thương. Mãi nhớ về nhau nhé… Mình yêu các bạn.

Trần Đình Khánh

*

  1. ừh thì khóc thật nè :((

  2. sao m bjt ban co khoc hay ko??? :(( hjx

  3. có bảo ấy đùa đâu, lâu lâu khóc 1 bữa cũng thấy nhẹ lòng hẳn, khóc thật đã để rồi đỡ nhớ hơn :((
    Những hàng cây, góc lớp, những lần nghịch dại…. :((

  4. híc, sao lại khen mình tốt :(( cùng cảm xúc thì cùng khóc thôi mà :((

  5. ban tuong m dua saooo :((

  6. xin lỗi òi mà, không cố ý :"> ấy khóc à :((

  7. ban tot that day”’ :((

  8. dang bun :-( tuong doc se vuii hon :-( ai ngo lai co ban dong hanh khoc the” nay :((

  9. hiểu, hiểu, híc híc, play ròi á, khóc cho thỏa đi :((

  10. co nhac cam xuc moi cao trao :((

Scroll To Top