Trang chủ / Nhật ký / Mình làm gì mỗi khi gặp bế tắc?
Mình làm gì mỗi khi gặp bế tắc?

Mình làm gì mỗi khi gặp bế tắc?

 

“Bế tắc” là thứ xuất hiện rất nhiều trong cuộc sống, với tần suất và “đô” khác nhau trong từng giai đoạn của cuộc đời. Thời phổ thông gặp bế tắc vì bài tập quá nhiều, học thêm ngày 2 3 lớp mà bố mẹ vẫn chưa hài lòng. Cuối phổ thông thì bế tắc vì không biết chọn trường nào để thi, đến khi thi đậu 2 3 trường lại bế tắc vì không biết chọn trường nào để học. Lỡ rớt, bế tắc vì không biết nên thi lại hay ở nhà làm ruộng.

Lớn hơn một chút, các chàng gặp bế tắc vì không biết nên tỏ tình với nàng thế nào; bế tắc, chán nản, đau khổ những lúc bị bò đá; các nàng lại bế tắc vì không biết xoay đâu ra tiền mà mua cái áo kia ngay kẻo lỗi mốt.Lớn hơn chút nữa, bế tắc vì chuyện cơm áo gạo tiền, bế tắc vì đống công việc sếp giao không biết phải giải quyết như thế nào, bế tắc vì lao động hăng say mà vận may vẫn chưa đến.  Có vợ có chồng, bế tắc vì chuyện con cái, chồng cáu lên vì mấy cái hợp đồng không ký được, tháng này đói bia ôm; vợ phát điên lên vì “sao cái gì anh cũng đổ lên đầu tôi hết vậy”. Sau chút nữa, con cái lớn lên, bế tắc vì… Sau chút nữa, tuổi già neo đơn, bế tắc vì… Ôi thôi kể ra thì còn nhiều lắm, càng bế lại càng tắc. Có một câu ngạn ngữ Trung Quốc đã trở thành quan điểm sống của mình ngay khi mình vừa đọc nó ở phía sau bìa vở năm lớp 10 (vở thời nay chán phèo, vở hồi xưa toàn kèm nhiều thứ hay ho):

“HÃY TỰ GIÚP MÌNH RỒI TRỜI SẼ GIÚP CHO”.

“Tự thủ dâm tinh thần” luôn là cách đầu tiên mà mình nghĩ đến mỗi khi gặp bế tắc. Tự cứu lấy mình. Để tìm ra lối thoát thì bạn phải sáng suốt. Để sáng suốt bạn phải bình tĩnh. Để bình tĩnh đầu óc bạn phải nhẹ nhàng. Để nhẹ nhàng có thể xem hài, đọc truyện cười, hoặc thả hồn đi đâu đó. Trốn đời dăm ba ngày để làm những việc mình thích mà bấy lâu nay không có thời gian làm. Trốn đời dăm ba ngày, dẹp tất cả lại đằng sau: Đợi đó, lát anh mày về giải quyết!

Nếu gặp bế tắc trong việc cần giải quyết ngay, hoặc trong thời gian có hạn, không thể bỏ mặc thì: vẫn giữ trong đầu: Tự cứu lấy mình. Dĩ nhiên không ít thì nhiều, xung quanh vẫn có người sẵn sàng giúp bạn (theo cách này hay cách khác), nhưng “hãy tự giúp mình rồi trời sẽ giúp cho”.

Mỗi hoàn cảnh, tình huống lại có một cách “thủ dâm” khác nhau. Cần linh hoạt, sáng tạo và nhạy bén để áp dụng cho phù hợp. Nhưng qua trải nghiệm, mình thấy 2 hướng tiếp cận cơ bản nhất và bao quát nhất:

1. GIẢI PHÓNG TINH THẦN RỒI MỌI VIỆC SẼ RÕ
2. LÀM MỌI VIỆC RÕ RÀNG RỒI CÁI ĐẦU SẼ THÔNG

Cách 1, như mình đã lấy 1 vài ví dụ ở trên. Làm tất cả mọi thứ thuộc về sở thích, thú vui để giúp cái đầu trở nên “khô thoáng” và minh mẫn. Với cái đầu đó, mớ bùi nhùi kia chỉ là “tép riu”.

Cách 2, rõ ràng nguyên nhân chính khiến bạn căng thẳng là mớ sự việc rối bời rối tung kia. Vậy nó là Nguyên Nhân, biết nguyên nhân rồi thì tìm giải pháp không khó. Nó rối -> ta đau đầu => Làm nó hết rối => ta sướng đầu.
Định hình lại mọi việc từ khởi đầu đến thời điểm hiện tại là một cách tốt để có những đánh giá đúng đắn và nhanh chóng tìm ra điểm mấu chốt. Nếu là trong công việc, hãy vẽ mọi thứ bạn biết ra, từ đầu đến cuối, ở đâu còn mơ hồ là ở đó có vấn đề. Nếu chuyện tình cảm, hãy nhớ lại mọi chuyện từ “cái hôn đầu” đến “lời yêu cuối”, nhớ được rồi thì: Ối dzào, ai bảo tình yêu là rắc rối, bà đây thấy dễ ợt mà :))

be tac trong cong viec

————————–

Kể lể, than vãn hay cầu cứu người khác NGAY khi gặp bế tắc là một điều mình cho là không nên.

Những lúc bạn buồn (chuyện tình cảm chẳng hạn), vẫn sẽ có những người bạn tốt sẵn sàng ngồi nghe bạn hàng giờ đồng hồ, sẵn sàng cho bạn “tựa vào vai anh mà khóc”. Nhưng cuối cùng, sau tất cả đó, (khúc tâm sự vẫn thường kết thúc bằng…) bạn vẫn là người quyết định lấy chuyện của mình, cuộc sống của mình, cuộc đời mình. Và lẽ hiển nhiên, bạn phải làm thế.

Những lúc bạn gặp bế tắc trong công việc, không có một người sếp nào đánh giá cao nhân viên luôn kêu ca kể lể, luôn phàn nàn khó khăn. Dù ít dù nhiều, hãy cứ tự bơi đi, sắp ngỏm rồi về đây kêu sếp. (Dĩ nhiên đừng kêu quá trễ).

Vẫn có những quan điểm (và thực tế chứng minh rằng), chia sẻ cùng nhau, giúp đỡ cùng nhau sẽ rất hiệu quả. Có những việc nếu kêu lên ngay từ đầu sẽ được giải quyết tức khắc, để lâu rồi cũng giống chơi ô ăn quan “đi dai đi dải cũng tịt”. Nhưng dù sao đi nữa, mình vẫn không có cảm tình với kiểu “cầu cứu” một cách tiêu cực, bạ đâu kêu đó.

Trong thực tế mình đã gặp rất nhiều người (và cả chính mình trải nghiệm) gặp những trường hợp bế tắc gần như không lối thoát, đến nỗi suy sụp, bi lụy, hoặc nếu có lỡ dại quyết định vứt bỏ tất cả thì cũng sẽ nhiều người không phản đối.
Và cách mà họ đã chọn là tự cứu lấy mình. Một thời gian sau, họ trở lại, họ khiến tất cả ngạc nhiên, họ là đích thị là con người trước kia, khi chưa xảy ra mọi chuyện. Họ vui vẻ, yêu đời, họ tìm thấy lý tưởng sống mới, họ tìm ra chân trời mới.
Họ không đẽo cày giữa đường, vì chuyện càng phức tạp thì càng khó truyền đạt, và càng khó tiếp nhận. Khi đó, việc tự cứu lấy mình là lựa chọn gần như là duy nhất.
Vì vậy, mình luôn cố gắng tập “tự cứu lấy mình” từ những việc nhỏ, để nếu lỡ có gặp chuyện lớn thì cũng có kinh nghiệm mà giải quyết. Vì lẽ thường tình, cái lớn là cấu thành của nhiều cái nhỏ.

HÃY TỰ GIÚP MÌNH RỒI TRỜI SẼ GIÚP CHO.

==========================
P/s: nhiều lúc dạo Eva.vn hay Webtretho, thấy các mợ hay phàn nàn về chuyện “chồng yếu”. Không có người đàn ông yếu, chỉ có người đàn bà chưa bắt được nhịp =))
Tại sao các mợ không “định hình lại mọi chuyện từ đầu và tìm nguyên nhân, rồi đề ra giải pháp?” 8-}
Tại sao phải đẽo chày giữa đường? Để rồi chày nó nhỏ đi rồi lại kêu?
=))

 

*

  1. nhờ đọc đi đọc lại bài viết này mà mình đã thấy khá hơn. cám ơn bạn

  2. Bài viết của Bác làm em suy nghĩ quá, nghĩ cũng nghĩ vậy nhưng cứ phải đọc lại rồi làm lại nó mới khấm khá lên, nhiều lúc căng thẳng biết làm gì đấy nhưng không làm đâu cái đầu chào thua cái tay

Scroll To Top