Trang chủ / Nhật ký / Mình đang chiến đấu
Mình đang chiến đấu

Mình đang chiến đấu

Một ngày nữa lại sắp sửa qua đi, qua đi như vốn dĩ của nó. Vẫn biết Thời gian chẳng bớt 1s trong ngân quỹ vô hạn của nó để chờ ai cả, nhưng dường như mình đang phó mặc cho nó trôi qua. Tiếng thở của Thời gian vẫn mồn một, nhẹ nhàng nhưng gấp gáp, êm ái nhưng não lòng. Thời gian cứ thì thầm nhưng nạt nổ bên tai mình rằng hãy nhanh lên, nhanh nữa lên.

Nhanh ư? Tôi là một con người, sức tôi có hạn, Thời gian bảo tôi phải nhanh như thế nào nữa mới hài lòng đây? Sao Thời gian không thử một lần dừng lại và hỏi tôi rằng có mệt không? Lúc đó, chắc hẳn tôi sẽ dùng hết sức lực ít ỏi còn lại để vùng dậy và vượt lên trước Thời gian đấy! Mà thôi, Thời gian cứ đi đi, quan tâm đến kẻ mạt hèn này làm gì chứ, cứ đi đi, vì như thế, Thời gian mới chính là Thời gian chứ!

Ừh, Thời gian vẫn luôn là Thời gian, sao Thời gian sướng quá vậy, luôn được là chính mình, còn tôi, sự đời đã nhào nặn tôi thành một con người hoàn toàn khác. Tôi khao khát được là chính mình, được là mình trước kia. Nhưng sao khó quá vậy?

Một thằng bé mới lớn, ít hơn bạn cùng lớp nó 1 tuổi, đáng ra nó còn được thỏa thích vui chơi, được mẹ nuông chiều thì nó lại bị ném vào thứ hỗn độn mà nó chẳng biết đó là gì, chỉ biết người ta hay gọi đó là Cuộc sống. Không còn được bên bạn bè,  bố mẹ, nó đến một nơi chẳng có đến một người quen biết trước đó, ngoại trừ người anh trai hơn nó 2 tuổi. Một nơi mà đã biến nó từ một thằng bé nhanh nhảu, nghịch ngợm thành một người khô cằn và cứng nhắc. Cái Cuộc sống của nó khó khăn và khổ cực hơn nhiều người tưởng rất nhiều. Hãy thử tưởng tượng một thằng bé ngu ngơ chưa từng rời mẹ nửa bước, đột nhiên bị đưa đến một nơi hoàn toàn mới lạ, không có đến một người bạn cùng lớp cũ, không có đến một người họ hàng thân thích (chỉ có anh trai cũng mới sống ở đó được 1 năm).

Nhưng nó không yếu mềm, nó thích nghi với cuộc sống mới rất nhanh, nó có thêm nhiều người bạn mới, Cuộc sống của nó đã khá hơn tuy vẫn còn những khó khăn thử thách đang chờ đón nó.  Để có được sự đổi thay đó, nó đã phải chiến đấu hết sức mình. Và thử thách thì ngày một nhiều, đương nhiên, nỗ lực của nó cũng cần ngày một lớn hơn. Nó bước tiếp, dù biết rằng chân nó không mang giày và con đường nó đang bước có lắm chông gai.

Thời gian gần đây mình thật sự mệt mỏi, chán nản. Mình không làm được như những gì đã vạch sẵn, vì quá mệt mỏi. Mình muốn làm lắm chứ, nhưng mình không đủ sức nữa. Cái bài báo cáo mình đã làm gần xong, chủ quan không sao lưu cẩn thận, thế nên mất tiêu. Nhìn đến cái cảnh có trong tay bài báo cáo mới sao mình thấy xa vời quá. Bao nhiêu chuyện ập đến, mình chán nản, và chẳng còn tâm trí đâu để mà viết lại nữa. Mặc kệ nó, thời hạn nộp đã qua, đến đâu thì đến, mình mệt mỏi quá rồi.

Mình vẫn làm việc chăm chỉ và đều đặn. Vẫn là một người nhiệt tình với việc hỗ trợ online không công. Vẫn cố nén mình để trả lời những câu hỏi hết sức ngây ngô của những newbie. Vẫn giúp đỡ bạn bè, vẫn làm những việc mà mình thích. Ước gì mình có nhiều thời gian hơn để làm những việc đó, rất tiếc, một ngày luôn là 24h và chỉ 24h mà thôi. Có lẽ, sẽ có một lúc nào đó mình gục ngã mất thôi.

Mình cần một điểm tựa, mà thật tình là mình chưa biết cái điểm tựa đích thực đó đang ở đâu nữa. Mình đã gần như đánh mất cái điểm tựa mà cứ ngỡ đó sẽ là của riêng mình suốt cuộc đời này. Mình biết, và mình kiếm tìm một điểm tựa khác, thật sự rất khó để tìm ra, nhưng mình vẫn đang tìm. Nhưng nhanh đi thôi, mình sắp gục ngã mất rồi.

Chán nản, yếu đuối, mình tàn lụi dần. Để ngỏ….

*

  1. hehe, cám ơn nha <3

  2. cố gắng, cố gắng và cố gắng đến khi nào ta còn có thể!

  3. Cám ơn bạn nha.
    (cho phép mình xưng “bạn” vì chưa biết tuổi, :-) )
    Đúng là thời gian không chờ đợi ai thật, mới đó mà đã tròn 4 tháng kể từ ngày mình viết bài này, cũng là bài viết cuối cùng tính đến thời điểm này của mình.
    Thời gian đã cuốn mình đi, mình không kịp nhận thức được sự nhanh chậm, để rồi nhìn lại đã 4 tháng mà mình vẫn chưa làm được gì cho đáng cái tuổi 18 cả :-(
    Ừh thì chỉ biết cố gắng và cố gắng thôi. Hy vọng năm 2011 mình sẽ làm được những dự định mà còn dang dở năm 2010.
    Fightin!!!

  4. Thời gian muôn đời là thế, không chờ đợi ai. Không thể thay đổi được đặc tính của thời gian.
    Vậy nên ta luôn nhớ: chúa chỉ giúp cho những người có cố gắng.
    Try your best.

  5. Cám ơn chị ạ, ;-) em sẽ cố gắng ạ :-)

  6. Can mot diem tua de di tiep, de dung vung phai hem nhoc. Nhung no lai kho qua chu gi…Cuoc song ma……Co nhieu dieu minh ko muon nhung thoi gian troi… no mang theo tat ca nhung dieu minh muon di theo.No lam cho minh phai co gang, doi khi lam cho minh cam thay duoi suc, muon guc nga, nhung rui no cho minh thay gia tri cua cuoc song, cho minh biet minh nhu the nao, va minh da truong thanh ra sao…..

Scroll To Top