Trang chủ / Nhật ký / Khắc tên em
Khắc tên em

Khắc tên em

Nằm ở nhà tự nhiên nhớ đến bài thơ “Khắc tên em” mà 11 năm trước mình được nghe lần đầu tiên từ thầy Nguyễn Danh Tiến. Thầy Tiến nổi tiếng với phong cách buôn chuyện cháy giáo án, lớp nào thầy cũng có thể ngồi nói chuyện (hồi đó chưa có từ “chém gió) hết tiết học và… kêu đi học bù, học bù cũng ngồi kể chuyện và lại chuyển sang buổi học bù khác.
Nhưng nhờ những tiết nói chuyện đó mà thầy trở thành một trong những người có ảnh hưởng nhất đến con người, cách nghĩ, cách sống của mình. Những câu nói của thầy đã trở nên bất hủ, chí ít là đối với mình, trở thành châm ngôn sống, mục tiêu sống của mình.

Đó là một sáng năm 2002, khi mình vừa vào lớp 6 được ít lâu, khối 6 học chung buổi với khối 9. Giờ ra chơi giữa tiết 2, lớp mình ra đúng giờ, còn lớp anh chị 9B giờ thầy Tiến tất nhiên là vẫn chưa ra vì câu chuyện thầy kể còn dang dở. Mình chạy tót qua đứng bên cửa sổ hóng vào. Thầy đang kể gì đó về tình yêu, rồi ngẫu hứng đọc bài thơ “Khắc tên em” để chỉ cho các anh con trai cách tán gái. Không biết các anh ấy có nhớ và có tán được ai không, nhưng bài thơ đó mình nghe và nhớ đến tận bây giờ.

Có thể có dị bản, và mình không biết bài gốc là như thế nào, chỉ chép lại theo những gì mình nhớ.

Khắc tên em

Khắc tên em trên lá
Sợ mai kia héo tàn
Khắc tên em lên cỏ
Sợ mai kia úa màu

Khắc tên em lên sóng
Sợ sóng kia bạc đầu
Khắc tên em lên đá
Mưa sói mòn còn đâu

Khắc tên em lên mây
Sợ mây bay về trời
Khắc tên em lên nhạc
Sợ nhạc không đủ lời

Khắc tên em lên thơ
Sợ gieo vần trắc trở
Khắc tên em lên em
Là điều tôi lựa chọn

Để có em nhắc nhở
Em nhắc rằng trong em
Có phần tôi một nửa.

Thầy đọc xong cả lớp vỗ tay cười hưởng ứng, thầy cũng cười đắc chí và xách cặp đi ra. Khoảnh khắc đó mình còn nhớ mãi và mãi.

*

    Scroll To Top