Trang chủ / Nhật ký / From COMMANDED to COMMANDER
From COMMANDED to COMMANDER

From COMMANDED to COMMANDER

Ngày 19/12/2011…

Thật quá sớm để khẳng định rằng, một câu nói của một người 56 ngày trước làm thay đổi cuộc đời mình, nhưng những gì diễn ra trong 56 ngày qua cũng đủ để mình dành trọn niềm tin vào sự thay đổi đó.

Đã định viết một cái gọi là “mừng thôi nôi” tròn một tháng kể từ ngày gặp (online) má Bảo SuZu nhưng rồi lại không viết. Nhưng hôm nay, có gì đó thôi thúc mình cặm cụi viết sau hơn nửa năm trời “gác phím”.

“Cái gì đó thôi thúc” có lẽ là việc má “không quản gió mưa, lặn lội đường sá xa xôi” từ Sài Gòn ra Đà Nẵng để trực tiếp gặp mình. Đó là một bất ngờ quá lớn, thật sự mình “choáng váng mặt mày” và rất xúc động. Việc làm đó của má đã cho mình thấy sự nghiêm túc và tầm quan trọng của tất cả những gì diễn ra trong gần 2 tháng qua. Mốc, một thằng vô danh tiểu tốt nơi miền Trung nghèo khó () lại được đón tiếp, Bảo, một ông bự (theo đúng nghĩa đen ) từ Sài Thành nhộn nhịp.

Điều gì đã khiến má quyết hủy mọi kế hoạch để dành trọn 2 ngày gặp mặt trực tiếp mình?

Mình đã suy nghĩ và cố gắng mọi cách đơn giản hóa mọi chuyện để tránh cảm giác choáng ngợp, nhưng vẫn không thể nào làm được, bởi những điều má truyền đạt và giao phó quả thực quá mọng đợi, quá sức tưởng tượng của mình.

Cuộc chiến trên bàn giấy

 


Mình sẽ “sâm mu rai” về những điều đó, để mỗi lúc sao nhãng, còn lấy ra đọc và lại hừng hực khí thế.

Community Fanpage – How is it?

Trang cộng đồng, nó là gì, chắc hẳn mọi người đều biết, Bảo SuZu biết, Mốc biết! Nhưng làm thế nào để phát triển nó? Mọi người không biết, Mốc không biết, Bảo SuZu biết! Việc thứ 2 má “quần thảo” mình ngay sau khi gặp mặt, chính là Làm thế nào để phát triển fanpage, Làm thế nào để fanpage trở thành nơi của những điều bổ ích, những điều ý nghĩa. Má cũng đã chỉ rõ vị trí mình đang đứng ở đâu, nhằm giúp mình hiểu được trách nhiệm và những việc mình cần phải chiến đấu trong thời gian tới. Ta nói, khí thế lên hừng hực 

SV2012 – Sự bắt đầu của…

Cái thời của SV96, SV2000 mình còn là đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, không mặc quần chạy lông nhông ngoài đường  nên đến bây giờ, khái niệm về một chương trình Ét Vê hoành tráng, sôi động còn khá mơ hồ. Nhưng đó không phải là việc mình cần bận tâm bây giờ. Việc thứ 3 má “thảo quần” mình đó là cho mình hiểu song song với SV2012 trên truyền hình còn có SV2012 Online, đó mới là thứ mình quan tâm. Một lần nữa, má lại chỉ rõ vị trí của mình và cũng một lần nữa, ta nói, khí thế bốc cháy luôn cả cafe W-Love lạnh teo.

Việc thứ 2, việc thứ 3 đã rõ. Nhưng điều mình muốn nhắc đến nhiều nhất, và cũng là, theo mình, điều quan trọng nhất.

Với lối kể chuyện của riêng má, với một loạt ví dụ thực tế của riêng má, má đã cho mình hiểu ra thật nhiều điều, đã cho mình thấy, chỉ cần có quyết tâm, người ta có thể làm nên những điều khiến người khác thèm muốn, những điều mà chính mình cũng không nghĩ mình có thể làm được. Đó là yếu tố đầu tiên, tiên quyết, quan trọng nhất trước khi bắt tay vào một cuộc chiến. Mình đã bắt tay với 2 cuộc chiến, bởi vậy, mình cần gấp đôi quyết tâm đó, cần gấp đôi sự thấu hiểu đó, cần gấp đôi những bài học đó. Ta nói, cháy W-Love rồi kìa 

Việc quan trọng của những cái đầu đã thông được một nửa. “Có thực mới vực được đạo” lại càng đúng với ông bự Bảo SuZu  Sau khi mải chiến đấu đến quên cả ăn trưa, đến tận lúc xế chiều, 2 chiếc dạ dày đã thôi thúc 2 cái đầu dừng lại.

Cuộc chiến trên bàn ăn

Trời đã xế chiều, thật khó để tìm được quán ăn. Mình là người nhà, mà còn không biết ăn ở đâu, nhưng má, lần đầu tiên đến Đà Nẵng, lại nhìn ra chỗ có món ngon, bái phục 

Xì tốp vào một quán trước hẻm đường Hải Phòng, má gọi ngay một tô bánh canh và một dĩa bánh xèo. Làm là chuyên tâm làm, và ăn cũng phải chuyên tâm ăn. Mọi thứ được gạt qua một bên nhường chỗ cho những cái bụng đói.

Mọi thứ có vẻ ngon hơn khi cái bụng đói

 

Ăn no, chiến tiếp.

Kịch bản của ngày thứ 2 khá giống ngày đầu.

Với những câu hỏi đã được chuẩn bị sẵn, lẫn những câu hỏi phát sinh trong ngày đầu, mình bật ngược tình thế, quay lại quần thảo má 

 

2 ngày của những nơ-ron thần kinh hết công suất, của những điều lớn lao, giờ là lúc cho đầu óc nghỉ ngơi. Má chê Đà Nẵng vắng vẻ, xơ xác (vì má đến vào một đêm mưa) nên đêm cuối ở đây, mình chở má đi một vòng “nhỏ” của Đà Nẵng: khu resort dọc bờ biển. Phải nói là má lác mắt luôn  Sau khi xuýt xoa, tiếc rẻ vì không có máy ảnh, 2 anh em lại ngồi lại, tổng hợp lại một lần những gì đã bàn bạc trong 2 ngày qua.

 

Kết

– Quyết tâm – quyết tử

Đó là điều lớn nhất mình học được ở má. Sự cố gắng có thể không mang lại hiệu quả tức thì, nhưng không được nản chí, một ngày nào đó, táo chín, táo rụng trên đầu.

– Đoàn kết

Suốt 3 năm học nhóm, làm việc nhóm trên lớp, nhưng đây mới là lần đầu tiên mình cảm nhận được sâu sắc như thế nào là làm việc nhóm và những thành quả to lớn mà làm nhóm có thể mang lại. Các anh em trong team không phân biệt chức danh, địa vị… tất cả đều nhiệt tình giúp đỡ nhau trong công việc lẫn cuộc sống. Giữa mọi người không có khoảng cách. Ngay cả việc người Đà Nẵng, người Sài Thành, khoảng cách cũng trở về con số 0.

– Tầm nhìn

Má đã định hướng và chỉ rõ những gì phía trước đang chờ đón, và cũng đã, theo một cách nào đó, khiến mình khát khao đương đầu với những thử thách đó. SV2012, Community Page hay bất cứ thử thách nào, chỉ cần quyết tâm và tinh thần làm việc nghiêm túc, chúng ta đều có thể vượt qua.

Chấm hết bài: Má Bảo SuZu đã cất công 2 ngày trời để truyền đạt và giúp mình nhận thức rõ những gì sắp tới. Đó là những thứ, phải nói thẳng là, lớn lao cho một kẻ-học-việc như mình, má thấu hiểu điều đó, và đã truyền cho mình một cảm hứng làm việc, một ý chí quyết tâm để vượt qua thử thách.

Tôi có thể, còn bạn thì sao?

*

  1. Cám ơn bạn nhé :">

  2. nhạc web của b hay wa ^^.nghe bùn,sâu lắng…

  3. Suốt 3 năm học nhóm, làm việc nhóm trên lớp, nhưng đây mới là lần đầu tiên mình cảm nhận được sâu sắc như thế nào là làm việc nhóm và những thành quả to lớn mà làm nhóm có thể mang lại. ” Câu này thực sự rất hay. thanks bạn

Scroll To Top